Thời điểm Đàm Việt đi học, lúc đó cũng có vài người bạn có chút cảm tình, nhưng Vương Nhất Hàm không nằm trong số đó, ngữ khí anh lạnh nhạt: "Buông ra!"
Người kia nước mắt nước mũi tèm nhem, khóc lóc thảm thương: "Đại lão, ngài không biết hôm qua tôi đã trải qua những gì đâu......"
Đàm Việt chau mày, khó hiểu: "Cậu hôm qua đã trải qua chuyện gì thì đi tìm mấy người bạn thân thiết kia mà khóc. Tìm tôi làm gì?"
Đừng nhìn Đàm Việt ở cạnh Quan Sơn lúc nào cũng tích cực, nhiệt tình, tỏ ra vô cùng chủ động, tất cả những điều đó chỉ xảy ra khi người kia là đối tượng trong lòng anh.
Anh vốn không phải kiểu người có "tình yêu rực rỡ chiếu khắp thế gian", không phải "mặt trời nhỏ" lúc nào cũng đối xử tốt với tất cả mọi người. Nếu có, anh chỉ là một "mặt trời nhỏ" ấm áp dành riêng cho người nhà.
Vương Nhất Hàm với anh chỉ là bạn học cùng lớp vẽ, suốt một năm qua cũng chẳng nói với nhau được mấy câu. Chuyến du lịch lần này, thật ra cũng là do một nam sinh khác trong lớp vẽ đứng ra tổ chức.
Xét thấy đối phương trước đó cũng từng nhắc nhở giúp mình, Đàm Việt không đến mức thẳng chân đá bay người ta đi. Nhưng anh cũng chẳng muốn cứ mãi chịu đựng sự quấy rầy này.
Đàm Việt cố ý tỏa ra khí lạnh, hy vọng đối phương biết điều mà buông tay: "Mau buông ra, đừng dây dưa lôi kéo nữa!"
Nhưng lời trách nhẹ nhàng ấy rõ ràng chẳng có chút tác dụng nào với Vương Nhất Hàm, người đang liều mạng cầu sinh. Ngược lại, hắn ta càng ôm chặt lấy anh hơn, miệng gào to: "Không không không! Đại lão, cha nuôi! Trừ khi cậu đồng ý cho tôi đi cùng, bằng không tôi chết cũng không buông!"
"Năm nay tôi mới 18, không có hứng thú nhận con nuôi. Càng không phải cái vị 'đại lão' trong miệng cậu."
Đàm Việt bắt đầu nghi ngờ không biết Vương Nhất Hàm có phải trong núi ăn nhầm phải nấm độc hay không mà tinh thần trở nên rối loạn như vậy.
Trên đùi anh treo lủng lẳng một người to đùng, cố gắng lê bước được hai bước đã phải dừng lại.
Không di chuyển thì thôi, vừa nhích chân lên là có cảm giác như đang vác theo quả tạ 150 cân. Mà khi bắt đầu bước đi, sức kéo từ Vương Nhất Hàm thậm chí còn nặng hơn cả quả tạ, có khi tới 300 cân cũng không chừng.
Đàm Việt đã cảnh cáo ba lần
- bất quá tam, nhưng đối phương vẫn mặt dày không chịu buông. Đến lúc này, anh thật sự không thể nhẫn nhịn thêm. Hít sâu một hơi, Đàm Việt dứt khoát túm lấy khuỷu tay Vương Nhất Hàm, mạnh tay vặn một cú. Chỉ nghe một tiếng "rắc" vang lên, âm thanh trật khớp xương ghê rợn, cùng lúc đó là tiếng hét thảm thiết của Vương Nhất Hàm vang dội cả rừng núi. Hai cánh tay cậu ta lập tức mềm nhũn, rũ xuống như cọng bún.
Hai tay không còn chút sức lực, Vương Nhất Hàm tất nhiên không thể tiếp tục bám chặt lấy Đàm Việt, nhưng hắn vẫn còn hai cái chân.
Giọng Đàm Việt lạnh như băng: "Chân còn chưa gãy, không dùng được tay thì tự mà đứng dậy."
Lần này Vương Nhất Hàm run lẩy bẩy, mặt mày nhăn nhó, lập tức lồm cồm bò dậy. Dù sao mục đích của hắn cũng là cầu cứu Đàm Việt, chứ không phải chọc giận Đàm Việt thêm.
Màn gào thét như bị chọc tiết heo của Vương Nhất Hàm hiển nhiên đã thu hút sự chú ý của các du khách khác. Trong đó có cả bạn thân của cậu
- Trương Hùng, người vừa nghe thấy tiếng hét đã vội ló đầu ra, theo bản năng xắn tay áo lên để lộ cơ bắp căng phồng: "Họ Đàm kia, cậu đang làm gì đấy?"
Dù Đàm Việt có là học bá, mặt mũi có đẹp hơn người đi chăng nữa, cũng đâu thể tùy tiện bắt nạt người khác như thế này chứ!
Vương Nhất Hàm đứng dậy, hai chân chạm đất vẫn còn run rẩy. Nỗi sợ hãi khiến lý trí một lần nữa bay sạch khỏi đầu, cậu ta vừa nhe răng trợn mắt vừa cười gượng: "Không sao không sao, bọn tôi chỉ đang đùa chút thôi mà."
Rõ ràng Đàm Việt không có cùng suy nghĩ đó. Không phải cứ mặt dày bám riết là có thể đùa giỡn được với người khác, nhất là vừa rồi lực tay anh dùng thật sự không nhẹ chút nào. Điều đó càng khiến người ta kinh ngạc, bởi vì sức mạnh đó hoàn toàn trái ngược với vẻ ngoài nhã nhặn, ôn hòa của một học bá trông vô hại như anh.
Điều này chứng minh điều gì? Rằng Đàm Việt tuyệt đối không phải kiểu "mèo mù vớ cá rán" mà là người thật sự có bản lĩnh!
Hơn nữa, trong đầu Vương Nhất Hàm bất chợt nảy ra một ý tưởng không tồi: bây giờ tay cậu đã bị thương, vừa hay có thể lấy đó làm cớ để nhanh chóng rời khỏi cái trại quái quỷ này.
Dù sao thì cậu cũng có một trực giác rất rõ ràng, rằng nếu lỡ tay động đến những biểu tượng kỳ lạ trong trại này, mấy "người dân" ở đây có khi sẽ lập tức lộ mặt thật, tấn công cả nhóm không chút nương tay.
Ở nơi đất khách quê người, nhóm dân bản địa vốn đã có đủ mọi lợi thế. Cách tốt nhất để thoát khỏi nguy hiểm chính là rút lui trong im lặng, đừng khiến họ phải để ý tới mình.
Trương Hùng nổi đóa: "Đùa giỡn cái gì mà đùa giỡn? Hai tay cậu đều bị bẻ gãy rồi còn gọi là đùa à? Không được, tôi phải báo công an, bắt thằng đó lại!"
Thực ra, Trương Hùng vốn đã chẳng ưa gì tiểu bạch kiểm Đàm Việt. Chẳng qua vì cô nữ sinh mà Trương Hùng có cảm tình lại từng tỏ rõ thiện cảm với Đàm Việt. Dù Đàm Việt và cô ấy chưa từng có gì với nhau, điều đó cũng chẳng ngăn được một cậu trai đang tuổi dậy thì xem Đàm Việt là tình địch không đội trời chung.
Huống hồ, Trương Hùng lại thuộc dạng cơ bắp cuồn cuộn, đầu óc đơn giản, kiểu nam sinh thể thao điển hình luôn tin rằng sức mạnh nam tính là chân ái và trong mắt hắn, những chàng trai trắng trẻo thư sinh kiểu tiểu bạch kiểm chẳng đáng một xu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!