Bầu trời xám xịt, những đám mây mưa nhạt màu bao phủ liên miên khắp vùng núi, khiến cả thế giới như nhuộm thêm một lớp xám mờ ảm đạm.
Cây cỏ trong núi, dưới ánh mặt trời thì xanh biếc ướt át, nhưng trong tiết trời âm u, ẩm thấp và oi bức thế này, chúng dường như cũng ngả sang một màu xanh xám. Núi non trùng điệp không mang lại cảm giác tràn đầy sức sống, mà trái lại, toát lên một vẻ tĩnh lặng, lạnh lùng và đầy áp lực.
Thế giới thực yên tĩnh. Ngoài tiếng động cơ cũ kỹ của chiếc xe buýt du lịch đang xóc nảy chạy trên quốc lộ giữa núi rừng, gần như không nghe thấy một âm thanh nào, thậm chí cả tiếng chim hót cũng không có.
"Chít chít tức......" – "Chi chi chi......" – "Oa oa oa......"
"Ây da, cái âm thanh gì vậy trời, réo suốt cả đường, muốn điên mất!" Một nữ sinh trông có vẻ hơi say xe bị chuỗi âm thanh lạ đó đánh thức. Cô tầm ngoài hai mươi tuổi, vóc dáng nhỏ nhắn, khuôn mặt bầu bĩnh như quả táo, trên đầu đội một chiếc mũ lưỡi trai có đính bông hoa nhỏ màu hồng nhạt, trông rất đáng yêu.
Cũng khó trách cô bật tiếng than phiền, vốn đã khó chịu khi ngồi trên chiếc xe buýt du lịch xóc nảy, nay lại phải nghe thứ âm thanh rền rĩ kia, khiến ai nghe xong cũng thấy bực bội, tâm trí rối loạn chẳng yên.
"Là sâu." Người ngồi bên cạnh cô là một nam sinh trẻ tuổi. Hai người có vẻ khá thân mật, trông giống như một cặp đôi mới tốt nghiệp cùng nhau đi du lịch. Cậu thanh niên cao gầy, đeo kính đen, khuôn mặt trông hiền lành, có chút thật thà.
Ngồi gần tài xế, một hướng dẫn viên đội mũ đỏ quay đầu lại nói: "Đúng rồi, khu vực này rừng núi sâu rậm, lại đang mùa mưa, mấy con sâu đều bò ra hết." Từ bụi cỏ và rừng cây vọng ra những âm thanh quái lạ, như một bản hòa tấu tự nhiên mà đám sâu đang đồng thanh diễn tấu giữa núi rừng ẩm ướt.
Chiếc xe buýt này tổng cộng có 32 chỗ, hiện đang chở 30 hành khách, đều là du khách tản mác từ khắp mọi miền đất nước, tụ họp lại thành đoàn tham gia tour du lịch "7 ngày 7 đêm" tại tỉnh Y.
Tỉnh Y là nơi sinh sống của nhiều dân tộc thiểu số, diện tích rộng lớn nhưng phần lớn là đồi núi, đồng bằng thì ít. Địa hình phức tạp, đường sá quanh co, khiến suốt cả hành trình, hành khách gần như lúc nào cũng trong tình trạng bị lắc lư trên xe.
"Chỗ này phong cảnh đẹp quá! Chờ đến trạm dừng, tôi nhất định phải vẽ một bức tranh mới được!"
"Mấy người có thấy con sâu nào chưa? Nãy tôi vừa thấy một con bọ cánh cứng to đùng bám trên cây, cảm giác còn to bằng mặt người mình ấy chứ!"
Ở hai hàng ghế cuối xe buýt, có một nhóm tám người trẻ tuổi tràn đầy sức sống — một tiểu đoàn đội đúng nghĩa.
Những người trẻ tuổi này thanh xuân dạt dào, khuôn mặt rạng rỡ, căng tràn collagen. Họ đều là học sinh từ một phòng vẽ tranh ở thành phố A, vừa mới kết thúc kỳ thi đại học. Tình cờ quen biết nhau trong lớp học vẽ, tám người — bốn nam bốn nữ — cùng đăng ký tour và quyết định kết hợp chuyến đi này để vừa du lịch, vừa dã ngoại vẽ ký họa ngoài trời.
Ngồi ở hàng ghế áp chót, bên phải sát cửa sổ, là Đàm Việt — một trong số tám người của nhóm. Anh cõng theo bàn vẽ, dáng vẻ hơi trầm lặng. So với những người khác trong nhóm, Đàm Việt là "tân binh", mới gia nhập lớp vẽ năm nay nên vẫn chưa thân thiết với ai cho lắm. Lần này chỉ là tình cờ đi chung vì cả nhóm rủ rê, lại thêm đoàn du lịch đang có ưu mãi, càng đông người, giá càng rẻ — thế là đi cùng cho tiện.
Đàm Việt lớn lên trong một gia đình bình thường. Học mỹ thuật vốn đã tốn kém, nên từ nhỏ anh đã rất biết tiết kiệm. Lần đi du lịch lần này, toàn bộ chi phí đều là tiền mừng tuổi anh chắt chiu suốt bao năm mới gom góp được.
"Ca......"
Xe buýt đột nhiên phát ra một âm thanh lạ. Chưa kịp phản ứng, chiếc xe vốn đã xóc nảy sẵn bỗng phanh gấp một cách dữ dội, không hề báo trước. Một số hành khách đập đầu vào ghế trước, kêu lên đau đớn.
Một người còn chưa cài dây an toàn bị hất văng khỏi chỗ ngồi, "đông" một tiếng va mạnh vào tay vịn, trán lập tức sưng tấy lên một cục đỏ như quả trứng ngỗng.
Vợ của người bị thương lập tức hét lên the thé, giọng oán trách đầy tức giận: "Lái xe kiểu gì vậy?! Phanh gấp mà không thèm báo một tiếng?"
"Phía trước có chỗ lún, đường bị cắt rồi." Tài xế trả lời mà không buồn quay đầu lại, giọng khô khốc, lạnh tanh. Câu nói ngắn ngủi, chẳng có lấy một chút ấm áp nào, nhưng không hiểu sao lại khiến không khí trong xe bỗng chốc trở nên nặng nề, áp lực mơ hồ như lan ra từ giọng nói của ông ta.
Hướng dẫn viên là một cô gái trẻ, giọng nói nhẹ nhàng ôn hòa: "Sắp mưa to rồi, ban đêm mà gặp mưa trong núi thì rất nguy hiểm. Phía trước là một bản làng của người miền núi, người dân ở đây rất hiếu khách, mong mọi người ghé vào nghỉ ngơi tạm thời nhé."
Một cô gái ngồi sau lưng Đàm Việt nghe vậy liền reo lên đầy thích thú: "Thật hả? Sao nãy giờ không thấy gì hết, chỗ này vậy mà lại có bản làng đẹp như thế! Em còn thấy có căn nhà sơn đỏ nữa kìa!"
Không biết từ lúc nào, những làn sương trắng nhàn nhạt bắt đầu tràn lên trong núi. Có lẽ là do mưa lớn đang tới gần. Mặt kính cửa sổ xe cũng dần dần mờ đi, phủ đầy hơi nước mông lung như khói. Đàm Việt lấy khăn giấy trong túi lau nhẹ cửa kính. Thị lực của anh rất tốt, nên dù lớp kính mờ đục, vẫn có thể nhìn rõ được quang cảnh bên ngoài. Giữa rừng cây rậm rạp xanh um trải dài trập trùng, anh quả nhiên thấy thấp thoáng những ngôi nhà trắng nằm rải rác nơi sườn núi – hệt như đang ẩn mình trong sương.
Những ngôi nhà kia đều sơn màu trắng, kiến trúc thoạt nhìn như những biệt viện hai ba tầng mang phong cách cổ, tường trắng ngói đen, mái cong uốn lượn, trên mái còn thấy lác đác vài bức điêu khắc hình thiềm thừ – có con ngồi xổm uy nghiêm, có con như đang chuẩn bị nhảy – sinh động như thật.
Trên các bức tường, nhiều hoa văn bằng đá cuội được gắn nổi lên thành hình đủ loại sinh vật: nhện, rết, thằn lằn... dường như cả Ngũ Độc đều đủ mặt.
Giữa những ngôi nhà trắng, có một cụm nhà màu đỏ nổi bật, cả tường và mái đều đỏ sậm, trông như phủ một lớp sơn son. Những ngôi nhà này không giống nơi ở thường dân — rất có thể là chùa miếu hoặc nhà của tộc trưởng. Tuy nhiên, Đàm Việt cũng không dám khẳng định. Dù sao thì, đây cũng là lần đầu tiên anh rời thành phố để đi du lịch xa. Những gì anh biết về tỉnh Y chỉ dừng lại ở hình ảnh núi xanh nước biếc, phong cảnh hữu tình trong sách vở và mạng xã hội — còn văn hóa bản địa thì gần như mù tịt.
"Vào trong bản làng trú lại á? Thế thì phải ở lại qua đêm sao?", "Đúng đó, chỗ này có khách sạn không? Có cung cấp đồ ăn với nước nóng không vậy?", "Phía trước đường hỏng rồi à? Không quay lại được nữa sao?"
Trên xe buýt, hành khách bàn tán xôn xao. Người thì lo lắng, người thì sốt ruột, liên tiếp đưa ra thắc mắc. Một câu nối một câu, không khí bắt đầu náo loạn. Nhưng dù là tài xế hay hướng dẫn viên, không ai trả lời. Họ chỉ giữ nguyên vẻ mặt lạnh lùng, không biểu lộ cảm xúc. Cảm giác này lạ lùng đến mức, dần dần, những lời oán trách cũng tự nhiên tắt lịm. Bên trong xe, một bầu không khí im lặng đến kỳ quặc lan ra.
Ngược lại, nhóm học sinh đi cùng Đàm Việt thì vẫn rất hào hứng. Những ngôi nhà trắng trong bản làng kia trông quá đẹp, mang vẻ cổ kính vừa quen vừa lạ. Với người trẻ tuổi, đó là sức hút khó cưỡng — bản năng muốn khám phá, muốn thử trải nghiệm điều mới mẻ, vượt lên trên nỗi lo mơ hồ đang chực chờ đâu đó ngoài ô cửa sương mù.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!