Theo dòng thời gian trôi đi, nhiệt độ từ dễ chịu dần chuyển sang oi bức. Thi thoảng có cơn gió lướt qua nhưng lại mang theo hơi nóng hầm hập, khiến ngọn lửa trong lòng người ta càng thêm hừng hực.
Đỗ Lương đang định tiễn Tạ Dương Ngọc ra cửa, vừa quay đầu lại đã thấy cô vợ vốn dĩ luôn dịu dàng của mình đang sầm mặt, thông báo: "Con trai anh chạy mất rồi."
Việc này còn cần phải nghĩ xem nó chạy đi đâu sao? Nó còn có thể đi đâu được nữa?
Đỗ Lương suýt chút nữa thì "thú hóa" ngay tại chỗ để bộc phát cảm xúc trong lòng. Ông xoay người, lộ ra hàm răng nhọn hoắt, nở nụ cười với Tạ Dương Ngọc: "Bà Tạ này, phiền bà chỉ đường cho tôi một chút."
Tạ Dương Ngọc cũng không ngờ cậu thiếu niên ngoan ngoãn kia lại hành động như vậy. Bà không dám chậm trễ thời gian, vội vàng đọc chi tiết địa chỉ nhà mình cho đối phương.
Vấn đề này nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ. Nếu họ chưa làm gì thì đương nhiên là tốt nhất, nhưng nếu họ đã bắt đầu thử dẫn dắt...
Trong tình huống chưa tìm hiểu kỹ lưỡng mà đã mạo hiểm bắt đầu lần dẫn dắt đầu tiên, cho dù không xảy ra sự cố nào khác thì đối với Đỗ Vũ Phi mà nói, đó tuyệt đối không phải chuyện tốt. Cậu đã trải nghiệm sự dẫn dắt của một người có độ tương thích cao; nếu sau này cần đổi sang người dẫn dắt khác, cậu sẽ rất dễ nảy sinh tâm lý bài xích và phản kháng, gây khó khăn cho việc thiết lập quan hệ dẫn dắt mới.
Còn nếu lần đầu dẫn dắt không thành công thì tình hình còn tồi tệ hơn nhiều. Nói nghiêm trọng một chút, việc người hóa thú hoàn toàn thú hóa không phải chuyện đùa. Thương vong về người, việc xử lý hậu quả, thậm chí là cảnh cáo từ nhà trường cũng đủ khiến họ đau đầu, chưa kể còn phải an ủi hai người vừa thất bại trong việc dẫn dắt để không để lại bóng ma tâm lý.
Đó cũng là lý do tại sao Tạ Dương Ngọc dù không được mời vẫn phải đến nhờ họ đừng để Đỗ Vũ Phi ra khỏi cửa --- để tránh những rắc rối này, tốt nhất là nên cách ly hai đứa trước khi Tạ Y Vân đưa ra quyết định.
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
Trong thâm tâm, bà vẫn ôm một tia hy vọng rằng Tạ Y Vân có thể từ bỏ thân phận người dẫn dắt, nên mới không dứt khoát phủ nhận hai chữ "thử xem" mà con gái đã nói. Có lẽ sau vài ngày suy nghĩ bình tĩnh, cô gái trẻ sẽ nhận ra ba chữ "người dẫn dắt" đại diện cho một trách nhiệm nặng nề và một cuộc đời hoàn toàn khác.
Một người dẫn dắt không qua đào tạo bài bản, từ bỏ việc kết nối với "nghĩ thú" có độ tương thích cao để sống một cuộc đời bình thường, có lẽ lại là lựa chọn tốt hơn.
Đỗ Lương phiền não suy tính vài giây. Thời tiết nóng nực khiến ông càng thêm xao động, ông bất mãn liếc nhìn Tạ Dương Ngọc một cái rồi vẫy một chiếc taxi.
"Vậy nên, mãi đến lúc trưởng thành cậu mới biết mình là 'nghĩ thú' sao?" Tạ Y Vân ngồi bên cửa sổ, tò mò hỏi Đỗ Vũ Phi.
Cậu ngồi trên một chiếc ghế khác cạnh cửa sổ, trông có vẻ khá thoải mái: "Thực ra bố mẹ tôi đều biết, nhưng họ thấy không cần thiết phải nói trước cho tôi..."
Cậu khẽ giải thích: "Hơn nữa trước khi trưởng thành, chúng tôi chẳng khác gì người bình thường, ngoại trừ việc lúc mới sinh ra có hình dạng thú..."
"Vậy lúc đột ngột biết mình là 'nghĩ thú', cậu cảm thấy thế nào?" Việc này tương đương với việc sau khi trưởng thành đột nhiên biến thành nhóm thiểu số. Tạ Y Vân tự hỏi, nếu là mình chắc chắn sẽ rất khó chấp nhận --- so với người dẫn dắt vẫn còn quyền lựa chọn, thì 'nghĩ thú' lại không thể chọn có muốn trở thành đối tượng tương thích hay không, càng không thể từ chối phản ứng thú hóa của mình, chỉ có thể chấp nhận sự thật từ người bình thường biến thành nhóm thiểu số.
Đỗ Vũ Phi dừng ánh mắt trên người cô, thần sắc thoáng chút phức tạp. Cậu không chọn che giấu mà nhỏ giọng nhắc nhở: "Câu này của cậu nếu để người khác nghe thấy sẽ bị coi là kỳ thị đấy."
Tạ Y Vân hơi khựng lại, cảm giác như mình đang đi đứng cẩn thận mà vẫn dẫm phải mìn: "Cái này... mà cũng bị coi là kỳ thị sao?"
Sau khi buột miệng nói ra, cô mới phản ứng lại, vội vàng nói với cậu thiếu niên: "Xin lỗi, tôi không có ý đó..."
Cô hơi khổ sở nhíu mày, suy nghĩ cách giải thích rằng mình chỉ là thiếu hiểu biết chứ không cố ý làm tổn thương đối phương.
"Không sao, tôi biết cậu không cố ý." Cậu thiếu niên nháy mắt với cô, lộ ra vẻ ngây thơ tinh quái mà chính mình cũng không nhận ra.
Ánh mắt cậu dừng lại trên biểu cảm căng thẳng của cô, khẽ nói: "Tôi rất vui vì mình là 'nghĩ thú'."
Tạ Y Vân ngơ ngác nhìn cậu. Biểu cảm của cậu rất nghiêm túc, giọng điệu cũng vậy, dường như không phải đang nói đùa, nhưng điều này thật không hợp lẽ thường...
Bàn tay đang buông thõng của Đỗ Vũ Phi có chút rục rịch, muốn xoa xoa khuôn mặt đang ngơ ngác kia của Tạ Y Vân. Vết đỏ trên má cô do bị Tạ Dương Ngọc nhéo tuy đã nhạt đi nhiều nhưng vẫn còn để lại dấu vết, khiến cậu muốn đưa tay chạm nhẹ một cái... Không được, không thể làm thế.
Cậu điều chỉnh lại tư thế ngồi, hai tay đan vào nhau, ánh mắt gượng gạo dời sang bệ cửa sổ, nhưng dư quang vẫn luôn chú ý đến phản ứng của cô: "Bởi vì nhờ thế mới có thể gặp được cậu, thật tốt quá."
Trước lời tỏ tình bất ngờ lần thứ n này, Tạ Y Vân một lần nữa đờ người tại chỗ, không biết phải phản ứng ra sao --- dù phản ứng thế nào cũng thấy không ổn!
Lần này sự im lặng của cô không làm cậu nản lòng. Đỗ Vũ Phi xác định cô không hề lộ vẻ chán ghét, bèn không kìm được mà nở nụ cười. Nếu không phải đôi tai và cái đuôi vốn rất dễ lộ cảm xúc đã biến mất, thì lúc này chắc chắn chúng đang vẫy điên cuồng để bày tỏ niềm vui sướng của cậu.
Nhưng dù không có đuôi và tai thì cũng chẳng ngăn được cậu dùng lời nói để bày tỏ cảm xúc trong lòng.
Cậu hơi nghiêng đầu, ghé sát khuôn mặt điển trai của mình trước mặt Tạ Y Vân, giống như một chú ch. ó lớn đang khao khát được khen ngợi, đôi mắt lấp lánh như mắt nai con, hàng mi dài chớp liên tục: "Tôi muốn cậu làm người dẫn dắt của tôi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!