Đồ ch. ó ngốc.
Mèo Sư T. ử nhìn dáng vẻ của Đỗ Vũ Phi, ria mép khẽ động đậy, một nụ cười hiện rõ trên khuôn mặt.
Nó vẫy vẫy đuôi, thu hồi ánh mắt khỏi con ch. ó ngốc đang tỏa ra luồng khí thế "đáng thương" cực độ kia. Đã là ch. ó ngốc thì mãi là ch. ó ngốc thôi, xem ta đây này!
Nó giả vờ giả vịt vờn nhẹ con vẹt vốn tưởng mình đã an toàn nên vừa ngừng tiếng gào thét cứu mạng. Thấy cơ thể đối phương cứng đờ lại vì sợ hãi, nó thong thả ghé sát vào, há cái miệng rộng đỏ ngòm đầy "tội ác" ra...
"Ăn... ăn! Ăn thịt vẹt rồi!" Con vẹt hét toáng lên, lông lá dựng đứng cả vì kinh hãi.
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
Tâm trí Tạ Y Vân lập tức dời khỏi hình ảnh gấu trúc nhỏ đáng yêu. Cô liếc thấy cảnh tượng kinh hoàng trước mắt: Mèo Sư T. ử đang há to miệng, mắt thấy sắp nuốt chửng con vẹt "nhỏ bé, yếu đuối, đáng thương và bất lực" vào bụng.
Theo bản năng, cô tiến tới dùng tay ấn c.h.ặ. t cái miệng đang sấn đến của Mèo Sư Tử. Cảm giác sắc nhọn của hàm răng dưới lòng bàn tay khiến cô sực tỉnh.
"Không được, không được, đây là động vật quý hiếm, mày không được ăn." Tạ Y Vân kiên quyết giữ miệng Mèo Sư Tử, kéo giãn khoảng cách giữa chúng ra, rồi mới quay sang bảo Đỗ Vũ Phi: "Vũ Phi, anh đi mở hộp thức ăn đi..."
"Meo!" Mèo Sư T. ử bất mãn kêu lên một tiếng, dụi đầu vào tay cô một lát, rồi ngẩng lên tung ra đòn "nghiêng đầu sát thủ".
Khuôn mặt tròn trịa, bộ lông dài mượt... Trên đời sao lại có sinh vật đáng yêu đến thế này chứ?
Tạ Y Vân ghé sát vào v**t v* tới tấp. Thấy Mèo Sư T. ử lim dim mắt hưởng thụ, cô mới thừa cơ nói: "Vậy cho thêm ít cà chua xào trứng tối nay nhé..." Cô hơi phân vân không biết Mèo Sư T. ử có ăn được không, vì mấy ngày qua cô toàn cho ăn đồ hộp do thầy Qua để lại, thế là cô ngẩng đầu nhìn Vương Dư.
"Thông thường, chúng tôi khuyến khích cho ăn uống khoa học..." Vương Dư thong thả nói: "Tuy nhiên, Nghĩ Thú ăn những thứ khác cũng không sợ đau bụng đâu."
Nhận được lời đảm bảo khéo léo, Tạ Y Vân thở phào. Thấy Đỗ Vũ Phi vẫn chưa nhúc nhích, cô nghi hoặc nhìn anh: "Vũ Phi?"
Đỗ Vũ Phi như vừa bừng tỉnh, chậm chạp bước về phía cầu thang. Cả người anh bao phủ bởi một luồng áp suất thấp đầy u ám, lan tỏa đến tận trước mặt Tạ Y Vân.
Tạ Y Vân suy nghĩ mất hai giây về sự u ám đó nhưng chưa kịp tìm ra nguyên nhân thì Vương Dư đã cắt ngang dòng suy nghĩ: "Vậy chuyện của Mèo Sư T. ử là thế nào?"
Tạ Y Vân chuyển hướng sang việc chính. Đỗ Vũ Phi không đợi được câu hỏi tiếp theo, lủi thủi lên lầu, đứng ở góc rẽ nhìn họ bằng ánh mắt đầy ủy khuất. Đang mải thảo luận nên Tạ Y Vân không nhận ra ánh mắt đó, trái lại Mèo Sư T. ử bên cạnh khẽ nheo mắt, đôi đồng t. ử xanh biếc lộ vẻ khoe khoang đắc thắng.
Quả nhiên dạng người chẳng có chút sức cạnh tranh nào. Đỗ Vũ Phi lại một lần nữa giác ngộ ra điều này, đành cam chịu đi về phía ban công phòng ngủ.
"Tôi cũng không rõ lắm." Tạ Y Vân ngẫm lại những lần tương tác với Mèo Sư Tử, thận trọng nói: "Nhưng tôi cảm thấy nó có thể hiểu lời tôi nói?"
Vương Dư mô tả lại cảnh Mèo Sư T. ử đi mở cửa hồi sáng, vẻ mặt trở nên nghiêm túc: "Cô thấy liệu nó đã khôi phục lại lý trí chưa?"
Tạ Y Vân quay sang nhìn Mèo Sư Tử. Mèo Sư T. ử ngơ ngác nhìn lại cô vài giây, rồi như sực hiểu ra, nó áp cái đầu lớn vào người Tạ Y Vân, nhiệt tình mời gọi cô vuốt lông.
Tạ Y Vân vừa v**t v* bộ lông dài mềm mượt, vừa đưa ra nhận định phủ quyết: "Nó chưa khôi phục lý trí của con người."
"Nhưng rõ ràng, ảnh hưởng của việc thú hóa hoàn toàn lên nó đã bị giảm xuống đến mức gần như không còn." Vương Dư đưa ra đ.á.n. h giá chuyên môn: "Chỉ số thông minh và khả năng tư duy của nó đang dần nâng cao."
Đỗ Vũ Phi cầm hộp thức ăn và đĩa rau đi xuống cầu thang. Anh nhìn Tạ Y Vân và Vương Dư đang thảo luận sôi nổi, rồi lẳng lặng vào bếp mở hộp, đổ ra đĩa, mang ra đặt trước mặt Mèo Sư T. ử cùng với món cà chua xào trứng.
Mèo Sư T. ử nhìn Đỗ Vũ Phi đầy vẻ "kiêu kỳ", buông cái vuốt đang đè con vẹt ra, rồi mới cúi đầu thong thả ăn bữa tối. Động tác của nó vẫn tao nhã, lịch thiệp, chỉ là tốc độ nhanh hơn đôi chút.
Con vẹt bất ngờ được tự do, đôi mắt nhỏ đảo qua nhìn Đỗ Vũ Phi --- anh đang ngồi xổm trước mặt Mèo Sư Tử, thất thần như thể đang suy nghĩ về một nan đề của thế kỷ.
Nó lại nhìn sang Mèo Sư T. ử đang đắm chìm trong bữa tối ngon lành, xác định là tạm thời không ai thèm để ý đến mình, mới từ tư thế nằm bẹp trên đất chuyển sang đứng dậy.
Tạ Y Vân không để ý đến hành động của vẹt, cô hơi ngạc nhiên trước lời Vương Dư: "Để người của phòng thí nghiệm đến làm kiểm tra cho Mèo Sư T. ử sao?"
Vương Dư: "Dĩ nhiên nếu cô muốn đưa nó đến phòng thí nghiệm cũng được, nhưng hơi rắc rối. Phải vượt qua bài kiểm tra 'Quy định an toàn công cộng' trước, rồi đi theo quy trình, để họ cử xe chuyên dụng đến đón..."
"Không, ý tôi không phải là việc đi hay họ đến, mà là..." Tạ Y Vân sắp xếp ngôn từ: "Chẳng phải họ đến quá thường xuyên rồi sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!