Chương 48: Vẹt Kim Cương

Vương Dư lẩm bẩm mãi không thôi. Tạ Y Vân nhìn kỹ mới thấy nguyên nhân: Mèo Sư T. ử đang ấn con vẹt xuống đất cách ông vài mét, thong thả l.i.ế. m lông. Con vẹt bị đè c.h.ặ. t không nhúc nhích, đôi mắt nhỏ cứ đảo liên hồi quan sát căn phòng.

Vương Dư nhìn Tạ Y Vân, liếc thấy cái cảnh hai đứa đang nắm tay nhau đầy "chướng mắt", ông vừa định mở miệng...

Tạ Y Vân đã đưa tay Đỗ Vũ Phi ra trước mặt ông, giọng lo lắng: "Thầy Vương, thầy xem cái này có nghiêm trọng không... Đúng rồi, trong ký túc xá có hộp y tế không ạ? Em phải tìm băng gạc..."

Tạ Y Vân buông tay Đỗ Vũ Phi ra, nhìn quanh một vòng: "Hình như không có hộp y tế? Chỗ hiệu trưởng có không? Để em đi tìm thầy hiệu trưởng..."

"Vết thương tí xíu này mà cần băng gạc á?" Vương Dư nhìn vết xước mờ nhạt trên tay Đỗ Vũ Phi, nhịn không được châm chọc: "Em mà về muộn mấy phút nữa là vết thương này nó tự lành luôn rồi đấy."

Tạ Y Vân khựng lại, quay sang nhìn cánh tay Đỗ Vũ Phi. Đúng như lời Vương Dư nói, vết thương vốn dĩ trông khá đáng sợ lúc nãy chẳng biết từ lúc nào đã mờ đi thành một đường nhạt màu, trông như vết sẹo cũ đã lành, chẳng còn chút dấu vết m.á. u me nào.

"Tớ đã bảo là..."

Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)

Đỗ Vũ Phi hạ giọng, trông như đứa trẻ làm sai lỗi: "Cái này không có gì đáng ngại đâu mà." Thực ra giữ lại được cái vết sẹo mờ chưa lành này đã là kết quả từ sự nỗ lực của cậu rồi, nếu không thì trên đường về nó đã biến mất không còn dấu vết.

Tạ Y Vân trơ mắt nhìn vết sẹo đó từ từ biến mất ngay trước mặt, làn da mịn màng không còn một tì vết, càng không nói đến dáng vẻ kinh khủng cô thoáng thấy trong rừng lúc nãy.

Hóa ra là mình làm quá lên thật à? Tạ Y Vân rơi vào trầm mặc.

Vương Dư chẳng thèm để ý đến vết xước nhỏ trên tay Đỗ Vũ Phi, toàn bộ sự chú ý của ông đều dồn vào con vẹt dưới chân mèo Sư Tử. Ông tiếp tục câu chuyện: "Nói đi bạn học Tạ, em nghĩ gì mà lại để một Thú Nhân đã hóa thú hoàn toàn mang theo một con mồi nằm trong chuỗi thức ăn của mình về đây?"

"Ngộ nhỡ giữa đường cô nàng đói bụng, nhất thời hứng chí thịt nó luôn thì sao?" Dĩ nhiên đó chưa phải trọng tâm, ông quan tâm điều khác hơn: "Hơn nữa, làm sao em chắc chắn là đối phương hiểu được lời em nói?"

Dưới câu hỏi có vẻ hời hợt đó là một trái tim đang hồi hộp chờ đợi câu trả lời.

"Cô ấy khôi phục lý trí rồi à?" Vương Dư nhìn dáng vẻ l.i.ế. m lông thong thả của mèo Sư Tử, bác bỏ suy đoán này, rồi đoán mò tiếp: "Hay là hai đứa có phương thức giao tiếp đặc biệt nào?"

Tạ Y Vân vẫn còn đang ngẩn ngơ trước tố chất cơ thể quá đỗi phi lý của Thú Nhân. Khả năng hồi phục này sắp đuổi kịp siêu anh hùng trong truyện tranh rồi, vậy mà đây chỉ là một Thú Nhân bình thường trong số đông sao?

Từ khả năng hồi phục suy ra tố chất cơ thể, nghĩa là trên mảnh đất này đang có hàng vạn siêu nhân đang sinh sống...

Cái thế giới này... vẫn chưa bị phá nát đấy chứ?

Trước khi vết thương này xuất hiện, Tạ Y Vân vẫn luôn tưởng rằng Thú Nhân chỉ là những con người phi phàm có thể biến hình khi cảm xúc bị kích động thôi, chứ không ngờ tố chất cơ thể lại b**n th** đến mức này.

Vì suy nghĩ bay quá xa nên Tạ Y Vân đã bỏ lỡ câu hỏi đầy mong đợi của Vương Dư, cô chuyển hướng sang người dẫn dắt.

Chẳng lẽ mình cũng là một siêu nhân sao?

Tạ Y Vân chạm tay lên nhịp tim vẫn đang đập bình ổn của mình, mang theo một tia hy vọng không thực tế hỏi Vương Dư: "Khả năng hồi phục của Thú Nhân thần thánh thế này, vậy còn Người dẫn dắt thì sao?"

"Người dẫn dắt?" Vương Dư ngẩn ra, không hiểu ý cô: "Người dẫn dắt thì làm sao?"

"Vả lại khả năng hồi phục của Thú Nhân cũng không thần thánh đến mức đó đâu."

Vương Dư giải thích: "Lúc Thú Nhân vừa trưởng thành, ở trạng thái có thể hóa thú hoàn toàn bất cứ lúc nào, mọi chức năng cơ thể đều đạt tới đỉnh cao. Nhưng sau khi trải qua giai đoạn 'dậy thì' này, khi họ không còn dễ dàng hóa thú nữa, các chức năng sinh lý sẽ suy giảm dần. Nếu họ duy trì trạng thái không hóa thú trong thời gian dài, cuối cùng họ sẽ trở thành một người bình thường có tố chất cơ thể hơi tốt một chút mà thôi."

"Mấy cái này trong sách giáo khoa 'Thời kỳ dậy thì của Thú Nhân' đều có viết mà?"

Vương Dư cau mày, giáo huấn Tạ Y Vân đầy tâm huyết: "Bạn học Tạ à, thiếu kiến thức thì phải đọc sách nhiều vào, lớn lên mới trở thành người có ích cho xã hội, cho đất nước, cho nhân loại được."

"Em thấy đóng góp của mình lớn lắm rồi." Tạ Y Vân bình tĩnh đáp lại sau khi giấc mộng siêu nhân bị dập tắt: "Em chính là kỳ tích mà."

"Được rồi, vậy thưa cô nàng kỳ tích, phiền em giải thích cho tôi hành động của mèo Sư Tử." Vương Dư nhân cơ hội hỏi tới: "Nói cho tôi biết, sau một đêm nỗ lực đ.á.n. h thức lý trí của mèo Sư Tử, em đã thành công rồi đúng không?"

Chuyện này nói ra thì hơi ngượng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!