Chương 47: Vẹt Kim Cương

Trường học vào buổi chập choạng tối yên tĩnh đến lạ kỳ, lại thêm những cái hố rải rác khắp nơi, chẳng cần thêm lớp kính lọc màu nào cũng đủ để làm bối cảnh hoàn hảo cho một bộ phim kinh dị.

Thế nhưng Tạ Y Vân chẳng mấy bận tâm đến điều đó. So với ma quỷ, hiện tại có một việc còn đáng sợ hơn đang chờ cô giải quyết.

Con chim lớn màu xanh lục kia có màu sắc sặc sỡ như thế, biết đâu lại là động vật bảo tồn quốc gia? Cô chỉ hy vọng khi họ chạy đến nơi, đối phương vẫn chưa bị mèo Sư T. ử vờn c.h.ế.t.

Tạ Y Vân rảo bước thật nhanh, nhưng vừa ra khỏi khu vực ký túc xá, mặt đất lại trở về trạng thái lồi lõm đầy hố sụt. Sơ ý một chút, cô suýt chút nữa đã có màn "hôn đất" thắm thiết.

May sao Đỗ Vũ Phi nhanh tay lẹ mắt đỡ kịp Tạ Y Vân. Cậu nhìn trời đã tối hẳn, lại nhìn cánh rừng nhỏ rậm rạp không xa, đề nghị: "Vân Vân, đường ở đây khó đi lắm, để tớ cõng cậu nhé?"

Nói xong câu này, cậu bỗng khựng lại một chút. Dù trong bóng tối mờ ảo, vẫn có thể thấy rõ gương mặt cậu đỏ bừng lên: "Hay là... để tớ bế cậu nhé?"

Cậu len lén nhìn Tạ Y Vân, giọng nhỏ như muỗi kêu: "Tớ đã luyện tập trên người thầy Vương rồi, bảo đảm sẽ không làm cậu thấy khó chịu đâu."

Luyện tập trên người thầy Vương...

Tạ Y Vân vội gạt phắt cái ý nghĩ kỳ quặc ấy ra khỏi đầu, vỗ vỗ vai cậu, ra hiệu cho cậu cúi xuống: "Cõng đi, như vậy lát nữa cậu còn đi nhanh được."

Đỗ Vũ Phi thoáng chút tiếc nuối, nhưng rất nhanh đã bị ý nghĩ "Vân Vân đang ở trên lưng mình" xua tan, cậu lại hớn hở trở lại.

Vân Vân nhẹ quá. Đỗ Vũ Phi cõng Tạ Y Vân chạy về phía địa điểm lúc nãy, trong đầu bay bổng đủ thứ suy nghĩ lung tung.

Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)

Cậu kìm chế khóe môi đang vểnh lên, đột nhiên trong không gian vắng vẻ và âm u, cậu lên tiếng đầy sảng khoái: "Vân Vân, cậu nhẹ thật đấy."

Thị lực của cậu không bị ảnh hưởng bởi bóng đêm, cậu nhanh ch. óng định vị được nơi mình vừa thoáng thấy lúc nãy, miệng vẫn tiếp tục: "Sau này tớ nấu cơm, Vân Vân ăn nhiều hơn một chút được không?"

Giữa không gian tối om, chỉ có đôi mắt Đỗ Vũ Phi là vẫn sáng lấp lánh, trông có chút... đáng sợ.

"Cậu tập trung chút đi." Tạ Y Vân lạnh lùng từ chối chủ đề sến súa của cậu. Tâm trí cô giờ chỉ đặt lên con chim lớn đang đứng trước ranh giới sinh t.ử, có khả năng là động vật quý hiếm kia, chỉ sợ chậm chân một bước là đối phương sẽ gặp họa.

"Cục... cục... cục..."

Tiếng kêu quái lạ vang lên thê lương từ phía không xa, vừa giống tiếng chim, vừa giống tiếng người ú ớ không rõ lời, vẽ thêm những mảng màu đáng sợ vào sâu trong cánh rừng tối.

Tạ Y Vân khẽ động tâm, lập tức khóa c.h.ặ. t mục tiêu phía trước: "Vũ Phi, đằng kia!"

Đỗ Vũ Phi tăng tốc, nhanh ch. óng rút ngắn khoảng cách giữa họ và đối phương.

Tiếng kêu càng lúc càng thê t.h.ả.m, như thể đang phải chịu đựng sự đối xử tàn bạo nào đó.

Tạ Y Vân bị những tiếng kêu này làm cho bất an, cô nhịn không được khẽ hỏi Đỗ Vũ Phi: "Cậu đã thấy mèo bắt chim bao giờ chưa?"

Đỗ Vũ Phi không dừng bước, khẽ gật đầu, dường như hiểu cô đang lo lắng điều gì nên an ủi: "Cô ấy là Thú Nhân, không giống mấy con mèo bình thường đâu."

Nghe vậy lại càng thấy lo hơn.

Tiếng hét bỗng v. út cao rồi đột ngột rơi vào thinh lặng.

Đỗ Vũ Phi dừng chân, nhìn bóng trắng to lớn trên cành cây phía trước, hạ Tạ Y Vân xuống, thấp giọng nói: "Vân Vân, đến nơi rồi."

Tạ Y Vân nheo mắt nhìn vào bóng tối, ngoài những cành cây chằng chịt thì chẳng thấy gì cả. Cô lục túi, thầm hối hận vì lúc nãy ra ngoài vội quá không mang theo đèn pin.

Đỗ Vũ Phi lấy ra một chiếc đèn pin đưa cho cô. Tạ Y Vân nhận lấy, vừa bật công tắc vừa thắc mắc: "Cậu còn nhớ mang theo cả đèn..."

"Quạ!"

"Cẩn thận..."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!