Cậu nở nụ cười rạng rỡ, đưa bát cơm đặt trước mặt Vương Dư.
"Chính vì Vân Vân luôn nhìn em, nên em mới nỗ lực nấu ra những món thật ngon đấy ạ." Cậu không ngồi xuống mà nhìn sang Tạ Y Vân.
"Giới trẻ bây giờ thật chẳng biết tế nhị là gì." Vương Dư cầm đũa lên, thấy hai đứa vẫn đứng đó, ông lại đặt đũa xuống, ánh mắt đảo qua đảo lại giữa gương mặt hai người.
Tạ Y Vân lấy ra vài chiếc bát trống.
Đỗ Vũ Phi lấy đũa sạch, nhanh tay chia mỗi món ra một đĩa nhỏ rồi đặt lên khay.
"Thầy Vương cứ thong thả ăn nhé." Tạ Y Vân bưng hai bát cơm, lịch sự chào Vương Dư một tiếng rồi bước lên cầu thang.
Đỗ Vũ Phi bưng khay đồ ăn đi theo sát phía sau cô, không quên khoe hàm răng trắng bóc với gương mặt đang méo mó của thầy Vương: "Ăn xong thầy cứ để bát trên bàn, lát nữa em xuống rửa cho."
"Này, hai đứa..." Vương Dư nhìn bóng hai đứa thoăn thoắt leo lên lầu, cuối cùng không nhịn được mà mở miệng: "Hai đứa ăn riêng? Để tôi cô đơn lẻ loi ở dưới này à?"
"Thật ngại quá thầy Vương ơi, giới trẻ bây giờ nó thế đấy." Tạ Y Vân đi quá góc rẽ, thong thả đáp lại: "Chẳng biết tế nhị là gì đâu."
Bớt được hai người tranh đồ ăn, mình còn mong chẳng được ấy chứ.
Vương Dư cầm lại đũa, chợt khựng lại, cảm giác như mình đã quên mất chuyện gì đó lại hiện lên. Nhưng mùi thơm của thức ăn cứ không ngừng xộc vào mũi khiến ông chẳng thể nghĩ ngợi thêm, trực tiếp bắt đầu hành trình "quét sạch" bữa tối...
Ánh hoàng hôn dần lịm tắt, màn đêm sắp sửa buông màn. Ráng chiều phủ kín bầu trời, trăng non e thẹn ló ra sau đám mây, lặng lẽ quan sát thế gian.
Vào lúc này, nhiệt độ cũng đạt tới mức dễ chịu nhất trong ngày. Ngồi bên ban công, ngắm nhìn cảnh vật phía xa và ở riêng bên người mình thích...
Nụ cười trên mặt Đỗ Vũ Phi không tài nào tắt nổi. Cậu giống như một chú ong nhỏ được ngâm trong hũ mật, khắp người tỏa ra hương vị ngọt ngào và hạnh phúc cực kỳ cuốn hút.
Tạ Y Vân cầm bát cơm mà chưa hề động đũa. Đỗ Vũ Phi đã nhanh chân chuyển ghế ra ngoài, dựng lên một không gian ăn uống hơi chật chội nhưng ấm cúng. Bày biện xong xuôi, cậu mới gọi cô: "Vân Vân, lại đây ngồi đi."
Không hiểu sao Tạ Y Vân có chút căng thẳng. Khi thực sự nhận ra nơi này chỉ có hai người, đối mặt với một Đỗ Vũ Phi mà trong mắt toàn là mình, cô cảm thấy có chút luống cuống.
Dù luôn cố gắng duy trì vẻ chín chắn của người trưởng thành, nhưng thực tế từ kiếp trước đến tận bây giờ, cô vẫn chỉ là một kẻ nghiệp dư trong chuyện yêu đương...
Mình nên làm gì bây giờ? Tạ Y Vân suy nghĩ xoay vần. Không sao, chỉ là một bữa tối thôi mà, mày làm được mà Tạ Y Vân!
Cô giữ vẻ mặt bình tĩnh, điềm nhiên đi tới chỗ ngồi Đỗ Vũ Phi đã chừa sẵn cho mình. Hơi ấm của người bên cạnh lập tức truyền tới, mang theo mùi nắng ấm áp.
Tay cầm bát cơm của cô khựng lại, liếc nhìn khoảng cách giữa hai người, chỉ còn một khe hở nhỏ không đáng kể, chỉ cần động tác hơi mạnh một chút là sẽ chạm vào nhau ngay.
Đúng là đồ mưu mô. Không gian ban công đâu có nhỏ, ngồi hai người thoải mái, hoàn toàn không cần phải kê ghế sát rạt như thế này.
"Vân Vân, sao thế?" Đỗ Vũ Phi gắp một miếng cà chua xào trứng cho cô, thấy cô cứ nhìn chằm chằm vào khoảng hở giữa hai người, cậu không hiểu cô đang nghĩ gì, còn hớn hở cười: "Ở đây có gì à?"
"Tớ kiểm tra rồi, không có sâu bọ đâu?" Cậu nghé đầu nhìn xuống khe hở, theo động tác đó, chân cậu khẽ tựa sát vào chân Tạ Y Vân.
Tạ Y Vân thầm nhích chân ra xa, lảng chuyện: "Không có gì, chỉ là... thời tiết hôm nay đẹp thật đấy."
Suýt chút nữa cô đã thốt ra câu "khoảng cách gần quá", nhưng chợt nhớ tới những lời sến súa của cậu lúc nãy, cô đành đổi ý.
Đỗ Vũ Phi ngước mắt nhìn trời, nghiêm túc tán thành: "Lâu lắm rồi tớ mới thấy ráng chiều đẹp thế này..."
Cậu hơi khựng lại, quay đầu nhìn cô với một nụ cười thuần khiết không chút tạp niệm, hàm răng trắng lấp lánh dưới ánh sáng: "Bởi vì có Vân Vân ở đây, nên buổi chiều này vốn dĩ đã chẳng hề bình thường rồi."
Tạ Y Vân lùa một miếng cơm, không đáp lời.
Đỗ Vũ Phi cũng chẳng nhận ra sự thẹn quá hóa giận của cô, vẫn tự lẩm bẩm: "Sau này, chúng ta sẽ còn nhiều kỷ niệm riêng hơn nữa, cho đến tận khi..."
Cậu hơi ngượng ngùng, nhưng lại không muốn rời mắt khỏi cô, chỉ hạ thấp giọng vẽ ra viễn cảnh trong tưởng tượng: "Cho đến khi năm tháng già đi, con cái của chúng ta..."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!