Chương 45: Cùng Ăn Tối

Hoàng hôn buông xuống, những áng mây lững lờ trôi như thể đã kiệt sức, cứ dật dờ nương theo làn gió nhẹ. Mặt trời chỉ còn là một vòng tròn nhỏ nhoi nơi đường chân trời, không còn đủ sức thiêu đốt mặt đất. Đám cây cối vốn ủ rũ suốt cả ngày dài nay bỗng chốc như sống lại, không ngừng đung đưa trong gió.

Nhóm Tạ Y Vân vừa đi "vơ vét" được một mẻ ở sân vườn của hiệu trưởng. Không hổ danh là người có thể một mình thực hiện thử thách sinh tồn nơi hoang dã trong khuôn viên trường học rộng lớn này, mảnh vườn nhỏ của thầy trồng đủ loại rau củ tươi tốt.

Đỗ Vũ Phi hớn hở hái mấy quả cà chua, quay đầu nhìn Tạ Y Vân nở một nụ cười cực kỳ nịnh nọt. Tạ Y Vân né tránh ánh mắt của cậu, đứng phân biệt hồi lâu giữa đám rau lạ lẫm mà vẫn chẳng nhận ra đâu là bí đao, cuối cùng đành bực dọc bỏ cuộc.

Sau khi lấy nốt mấy quả trứng gà cuối cùng trong tủ lạnh, thấy Đỗ Vũ Phi vẫn còn định "nhòm ngó" thêm mấy miếng thịt bên trong, thầy hiệu trưởng rốt cuộc không nhịn nổi nữa, thẳng tay đuổi khéo cả hai ra ngoài.

"Chỉ còn có mấy miếng thịt thôi, các anh các chị cũng định lấy đi nốt à? Thế tôi ăn bằng gì?" Giọng nói hào sảng của hiệu trưởng vọng lại từ sau cánh cửa: "Đi đi, đừng có phá tôi nữa. Lát nữa cậu gọi điện cho tiểu Qua, bảo lần sau nó đến thì xách thêm ít đồ qua đây."

Đỗ Vũ Phi một tay xách túi đồ nặng trĩu những nguyên liệu mình vừa tỉ mỉ chọn lựa, tay kia nắm c.h.ặ. t t.a. y Tạ Y Vân, gương mặt tràn đầy vẻ thỏa mãn.

Tạ Y Vân không khỏi lẩm bẩm: "Rốt cuộc bao giờ trường mình mới khai giảng nhỉ?"

Trên tay cô cũng đang cầm một món đồ, là một cây kem que, cô vừa gặm ngon lành vừa nói năng hơi mơ hồ: "Cứ cảm giác như tụi mình đến đây để chơi trò sinh tồn chứ không phải đi học vậy."

Đỗ Vũ Phi dắt tay cô bước nhanh về phía ký túc xá. Nghe vậy, cậu nghiêm túc nhớ lại ngày khai giảng mà thầy Qua đã nhắc tới trước đó, rồi bảo với Tạ Y Vân: "Tớ nhớ lần trước thầy Qua đưa tụi mình tới đây có nói là ngày 14 tháng 9 mới khai giảng mà?"

Động tác gặm kem của Tạ Y Vân khựng lại, cô bắt đầu rơi vào vòng xoáy tính toán: "Vậy là còn tận..." Cô bấm đốt ngón tay, không thể tin nổi kêu lên: "Còn hơn một tháng nữa cơ à?"

Đỗ Vũ Phi chẳng hề thấy có gì bất ổn. Cậu chỉ mong trường học chỉ có riêng hai người bọn họ, chỉ sợ người đông chứ chẳng ngại người ít, nên thản nhiên đáp lại: "Chắc là sẽ có tân sinh viên đến sớm hơn, khoảng một tháng rưỡi nữa là bắt đầu rồi đấy."

Tạ Y Vân dừng bước, cao giọng: "Ở đây cái gì cũng không có, quanh quẩn trăm dặm chẳng thấy bóng người, ở lại đây một tháng rưỡi thì quá đáng quá rồi?"

Ở lại hai ba ngày để tận hưởng phong cảnh thiên nhiên tĩnh mịch thì còn coi là thú vui tao nhã, chứ ở tận một tháng rưỡi mà ngay cả nhu yếu phẩm cũng phải đợi thầy Qua tiếp tế... thì đúng là hơi quá hớp.

"Hiệu trưởng chắc không bỏ mặc tụi mình đâu." Đỗ Vũ Phi dắt tay cô đi tiếp: "Lúc trước thầy Qua chẳng bảo là phải huấn luyện đặc biệt cho cậu trước sao? Để đảm bảo cậu có thể làm chủ được độ đồng điệu đặc biệt của mình ấy."

"Cậu đừng nghe thầy ấy nói nhảm, tớ thấy mấy người họ còn chưa hiểu rõ cái độ đồng điệu của tớ là thế nào đâu, còn nói gì đến huấn luyện..." Giọng Tạ Y Vân nhỏ dần, cô làu bàu vài câu, xem như miễn cưỡng chấp nhận lý do này.

Ký túc xá của hiệu trưởng không cách chỗ họ bao xa, đi vài bước là đã thấy tòa nhà quen thuộc hiện ra.

Đỗ Vũ Phi rảo bước nhanh hơn, lòng chỉ mong sớm được cùng Vân Vân ăn bữa tối. Tạ Y Vân đi phía sau chậm rãi ngó nghiêng xung quanh, chẳng có vẻ gì là vội vàng.

Những chỗ lồi lõm quanh ký túc xá đã được Đỗ Vũ Phi san lấp gần hết. Dĩ nhiên những khu vực xa hơn vẫn giữ nguyên vẻ cũ kỹ, nhưng ít nhất cảnh sắc quanh đây đã có thể tạm coi là thuận mắt để ngắm nhìn.

Ánh mắt Tạ Y Vân vừa đảo qua một vòng, bước chân vừa chậm lại đã bị Đỗ Vũ Phi nắm tay kéo đi nhanh hơn.

"Không được đâu Vân Vân, thầy Vương còn đang đợi tụi mình về nấu cơm ở ký túc xá kìa."

"Cậu chấp nhận sự tồn tại của thầy ấy một cách thản nhiên vậy rồi sao?" Ánh mắt Tạ Y Vân thu lại từ một bóng dáng xanh lục sặc sỡ vừa lướt qua phía xa, cô nhắc nhở cậu: "Lúc đó thầy ấy sẽ ăn chung với tụi mình đấy."

Đỗ Vũ Phi chưa hiểu ý cô: "Đúng vậy, chẳng lẽ lại để thầy Vương nhịn đói?"

Tạ Y Vân mím môi, tiếp tục nhấn mạnh: "Là ba người chúng ta cùng ăn tối."

"Đúng rồi, Vân Vân lo bàn ăn không đủ chỗ ngồi sao..."

Đỗ Vũ Phi dừng bước, xoay người nhìn Tạ Y Vân, hàng mi dài khẽ rung rung, giọng cậu thấp hẳn xuống: "Vân Vân, ý của cậu là... cậu chỉ muốn ở riêng với tớ thôi đúng không?"

Mặt Tạ Y Vân nóng bừng, cô vội vàng phản bác: "Tớ không có nói thế."

Cô đẩy đẩy Đỗ Vũ Phi, lảng sang chuyện khác: "Cậu đi nhanh lên, lát nữa thầy Vương lại càm ràm cho xem."

Đỗ Vũ Phi nháy mắt với cô, hạ giọng thì thầm: "Lát nữa nấu xong, tụi mình mang ra ban công ăn, chỉ có hai người tụi mình thôi, được không?"

Cậu cứ làm như thể những lời Tạ Y Vân vừa nói chính là vì muốn được ở riêng với mình vậy.

"Khô..." Chữ "không" vừa định thốt ra, thấy mặt Đỗ Vũ Phi méo xệch như sắp lộ ra vẻ tủi thân không sao tả xiết, Tạ Y Vân đành nuốt ngược vào trong. Cô tự nhủ với lòng mình rằng không phải vì thấy cậu đáng thương nên mới đổi ý, mà là vì... cô muốn vừa ăn vừa ngắm cảnh đẹp thôi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!