Nhìn thấy những ngôi sao lấp lánh hiện lên trong mắt Đỗ Vũ Phi, khiến bầu không khí hồng phấn kỳ lạ càng trở nên khó tả, hiệu trưởng --- với tư cách là một người già có khoảng cách thế hệ --- cảm thấy vô cùng không thoải mái.
Ông kiên nhẫn đợi đến khi hai người nhìn nhau không nói gì, cảm thấy cuộc đối thoại nên tạm dừng, mới lững thững lên tiếng: "Người trẻ thật là tràn đầy sức sống. Ha ha ha."
Ông vừa cười gượng, vừa bước tới. Trong sự căng thẳng thấy rõ của con mèo sư t.ử, ông đưa tay lấy xấp tài liệu trên bàn. Vừa định mở ra, ông sực nhớ ra điều gì đó liền đưa tài liệu cho Tạ Y Vân, hiền từ nói: "Cháu xem trước đi, xem xong rồi ta sẽ giúp cháu phân tích."
Tạ Y Vân liếc nhìn cậu thiếu niên vẫn đang đỏ mặt lắp bắp, cảm thấy đối phương nhất thời chưa thể khôi phục lý trí để tham gia vào chủ đề nghiêm túc này.
Cô đưa tay nhận tài liệu, đọc lướt nhanh như gió, lật trang liên tục cho đến khi nhìn thấy dòng tổng kết ở trang cuối cùng mới dừng lại.
Tổng kết: Tổng hợp các nhân tố và nhiều chỉ số (xem từ điểm 3 trang 2 đến điểm 6 trang 5), phản ứng Aljunied của mục tiêu khác với người dẫn dắt bình thường; các tế bào sinh học của mục tiêu trong trạng thái bình thường không có sự khác biệt với người thường; tuy nhiên, mục tiêu có các mức độ bất thường khác nhau ở các chỉ số nhỏ liên quan đến giả thú, chi tiết xem tại...
Tạ Y Vân nhìn từng chữ một trong chuỗi tiếng Trung dài dằng dặc đó, nhưng vẫn không hiểu đoạn văn này đang nói gì. Bản báo cáo này có vẻ không dành cho người bình thường xem, nó hoàn toàn không thèm tính đến chỉ số thông minh của người thường.
Tạ Y Vân đưa báo cáo lại cho hiệu trưởng, có chút nghi ngờ liệu ông có hiểu không --- không phải cô có thành kiến, mà chủ yếu qua những lần tiếp xúc vừa rồi, cô thấy hiệu trưởng không giống người dựa vào trình độ văn hóa để ngồi lên chức này...
Ý nghĩ lẩm bẩm trong đầu cô còn chưa dứt, hiệu trưởng đã lật "xoẹt xoẹt" xong xấp tài liệu dày cộm, im lặng hai giây trước dòng tổng kết cuối cùng rồi tiện tay đưa xuống phía dưới.
Vương Dư lật chậm hơn nhiều, vẻ mặt trông rất nghiêm túc.
Tạ Y Vân nhìn hiệu trưởng, ông đang lộ ra vẻ mặt suy tư.
"Hiệu trưởng, ngài giúp cháu phân tích chút?"
Hiệu trưởng kết thúc sự suy tư, quay sang nhìn Tạ Y Vân, lộ ra vẻ mặt còn nghiêm túc hơn cả lúc nãy: "Mấy cái phản ứng Aljunied gì đó lúc nãy cháu có hiểu không?"
Tạ Y Vân lắc đầu.
Hiệu trưởng tiếp tục giữ vẻ nghiêm trọng: "Tình trạng của cháu rất khác với những người dẫn dắt bình thường. Từ những dữ liệu bất thường này mà xét..." Ông dừng lại một chút, như thể đang cân nhắc từ ngữ: "Cháu có phản ứng hai chiều quá cao đối với các giả thú đã thú hóa. Cụ thể biểu hiện là: các giả thú khi ở gần cháu sẽ dễ dàng bình tĩnh lại, và cháu có thể tạo ra tác dụng tích cực mang tính k*ch th*ch đối với họ..."
Nghe có vẻ không phải nói xằng bẩy. Tạ Y Vân nhìn dáng vẻ thao thao bất tuyệt của hiệu trưởng, không kìm được liếc nhìn Vương Dư vẫn đang chậm chạp lật báo cáo. Anh ta xem rất vất vả --- nhìn cái biểu cảm nhăn nhó như thắt nút là đủ biết anh ta đang khổ sở thế nào.
Tạ Y Vân lại dời mắt về phía hiệu trưởng: "Chỉ có thế thôi sao?"
Dáng vẻ đang nói dông dài của hiệu trưởng khựng lại: "Thế này còn chưa đủ?"
"Ý cháu là ngoài những thứ chúng ta đã đoán được từ trước, trong báo cáo kiểm tra còn có gì khác mà chúng ta chưa biết không?"
Hiệu trưởng hiểu ý cô, không nhịn được mà nói với giọng thấm thía: "Suy đoán và kiểm tra xác định là hai chuyện hoàn toàn khác nhau. Cái trước là giả thuyết, cái sau là khoa học..."
"Vậy nên, có kết luận gì mới không ạ?" Tạ Y Vân ngắt lời hiệu trưởng, khiêm tốn hỏi.
"Hắn ta không viết." Hiệu trưởng bực dọc thốt ra một câu rồi sực nhận ra, sửa lại: "Ý ta là, không có kết luận mới nào khác."
Tạ Y Vân nghi ngờ nhìn hiệu trưởng: "Vậy là, họ đã có tiến triển trong nghiên cứu về cháu, nhưng không thông báo cho bản thân cháu biết?"
Hiệu trưởng ngẩn người tại chỗ hai giây, đột nhiên nhớ ra chuyện quan trọng hơn, vội vàng đi ra ngoài: "Ta nhớ ra ta còn chút việc phải xử lý, cháu có gì cứ hỏi tiểu Vương nhé..."
Tạ Y Vân nhìn cái vẻ "giấu đầu hở đuôi" của ông, lại nhìn xuống con mèo sư t. ử mềm mại dưới chân. Con mèo khẽ chớp mắt, nhàn nhã vọt ra ngoài, bóng trắng lướt qua, quắp c.h.ặ. t lấy nửa cánh tay hiệu trưởng.
Mọi chuyện không kết thúc ở đó. Hiệu trưởng phản ứng lại, trở tay ấn một cái, dễ dàng khống chế mèo sư t.ử.
"Hiệu trưởng, cháu nghĩ chuyện này ngài cũng nên thú thực với cháu một chút chứ?" Tạ Y Vân nhanh chân bước tới, kéo con mèo ra khỏi tay ông rồi mới thong thả hỏi.
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
Hiệu trưởng buông tay, để mặc cô kéo con mèo như thú cưng ngoan ngoãn khỏi tay mình, sau đó mới nói với vẻ mặt phức tạp: "Chuyện này nói ra thì dài dòng lắm..."
Con mèo sư t. ử khẽ kêu với Tạ Y Vân một tiếng, tiếng kêu tràn đầy ấm ức, kèm theo vài phần làm nũng không tự chủ, vừa mềm vừa ngọt, khiến vẻ mặt Tạ Y Vân lập tức dịu đi. Cô nhẹ nhàng xoa xoa cái chân mèo vừa bị hiệu trưởng đè trúng: "Không sao, không sao. Không đau nhé~ xoa xoa nào~"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!