Trước sự chứng kiến của bao nhiêu người, Đỗ Vũ Phi bỗng nhiên bật dậy hét lớn: "Xin lỗi!"
Tiếng hét vang vọng trong căn phòng trống trải, khiến bầu không khí trở nên yên tĩnh đến lạ kỳ.
Đỗ Vũ Phi nhìn quanh một lượt: đủ loại thiết bị trông có vẻ lợi hại mà anh không hiểu rõ, một đám người mặc áo blouse trắng lạ lẫm, vị hiệu trưởng đang nhíu mày nhìn mình, và cả Vương Dư đang cố nhịn cười...
Anh nhìn theo ánh mắt của Vương Dư rồi tự soi lại bản thân. Hèn gì cảm thấy có gì đó sai sai, trên người anh đang khoác một chiếc áo blouse trắng không biết của ai, rộng thênh thang, gió điều hòa thổi qua khiến anh cảm thấy mát lạnh cả người.
Anh lẳng lặng túm c.h.ặ. t vạt áo blouse, chẳng kịp đi thay đồ mà vội vàng quay sang nhìn Tạ Y Vân.
Tạ Y Vân tỉnh lại chậm hơn anh một chút, dường như vẫn chưa hoàn toàn thoát khỏi cảnh tượng tâm linh vừa rồi. Lông mi nàng run rẩy liên hồi, tựa như giây tiếp theo sẽ mở mắt ra.
"Hai đứa đã xảy ra chuyện gì trong lúc dẫn dắt thế?" Vương Dư không nén nổi tò mò: "Sao vừa tỉnh đã hét xin lỗi rồi?"
Hắn nhìn lên nhìn xuống dáng vẻ lúng túng của Đỗ Vũ Phi, bắt đầu đoán mò thiếu trách nhiệm: "Có phải cậu đã làm chuyện gì vi phạm pháp luật với bạn học Tạ không?"
"Làm... làm sao có thể!" Đỗ Vũ Phi lắp bắp một chút rồi mới khẳng định chắc nịch: "Tôi sẽ không bao giờ làm điều gì xấu với Vân Vân cả."
"Thế sao cảm xúc lại kích động vậy, vừa tỉnh là xin lỗi ngay..." Vương Dư suy luận hợp lý: "Cậu ngoại tình à?"
"Anh đừng có nói bậy!" Đỗ Vũ Phi không nhịn được mà cao giọng.
"Tôi thấy anh ta không nói bậy đâu."
"Anh ta nói bậy thật mà, tôi làm gì có ngoại t..." Đỗ Vũ Phi chợt nhận ra người vừa tiếp lời là ai, vội vàng quay ngoắt lại nhìn Tạ Y Vân.
Tạ Y Vân xoa xoa cổ, cảm thấy hơi đau như bị sái cổ do giữ nguyên một tư thế quá lâu. Nàng liếc nhìn Đỗ Vũ Phi với ánh mắt thản nhiên, không rõ vui buồn, khiến anh lập tức căng thẳng.
Anh thận trọng tiến lại gần Tạ Y Vân định giải thích điều gì đó, nhưng lại bị con mèo sư t. ử đang lững thũng tiến vào giữa hai người chặn lại.
Mèo sư t. ử liếc nhìn Đỗ Vũ Phi, trong mắt thoáng qua một tia tinh quái rất giống con người. Đỗ Vũ Phi suýt nữa tưởng mình nhìn lầm, định dụi mắt nhìn kỹ lại thì con mèo đã quay sang nhìn Tạ Y Vân.
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
Nó kêu "meo" một tiếng cực kỳ điệu nghệ, sau khi làm nũng ngọt ngào xong mới giữ ý chìa cằm mình ra trước tay Tạ Y Vân. Thấy nàng chưa động tĩnh gì, nó còn tự lực cánh sinh, dùng cằm cọ cọ vào tay nàng.
Tạ Y Vân hoàn hồn, ôm trọn con mèo sư t. ử to lớn vào lòng. Nàng lơ đãng xoa cằm nó, rồi vuốt lên khuôn mặt béo múp míp, khẽ véo một cái.
"Ngoan thật đấy, em có nghe lời chị không?" Khuôn mặt xinh đẹp tuyệt trần của con mèo phóng đại trước mắt, Tạ Y Vân lập tức ném chuyện vừa rồi ra sau đầu, dịu dàng khen ngợi: "Lát nữa chị chải lông cho em nhé?"
Mèo sư t. ử nghiêng đầu l.i.ế. m tay nàng, coi như một cách trả lời đầy kiêu kỳ. Khóe mắt nó liếc qua con "chó ngốc" đang đứng ngây người một bên, trong mắt hiện lên vẻ đắc ý, rồi như muốn khoe khoang, nó dùng đuôi khẽ quấn lấy tay Tạ Y Vân.
Tạ Y Vân không nhận ra điều gì bất thường, nàng chìm đắm trong cảm giác êm ái khi con mèo ngoan ngoãn tựa vào lòng mình. Một lần nữa bị loài mèo chinh phục, nàng không nhịn được mà vùi mặt vào lớp lông mềm mại, tận hưởng cảm giác "hít mèo" đúng nghĩa.
Vì kích thước quá lớn, một nửa thân con mèo dựa vào lòng Tạ Y Vân, nửa còn lại nằm chắn ngang giữa nàng và Đỗ Vũ Phi như một ranh giới chia cắt hai người.
Đỗ Vũ Phi ngẩn ngơ nhìn con mèo sư t. ử đang ngấm ngầm khoe khoang, rồi lại nhìn nụ cười không giấu nổi trên môi Tạ Y Vân, sau đó cúi nhìn dáng vẻ con người của chính mình. Anh bỗng nhận ra một chân lý: Thà để anh hóa thú hoàn toàn còn hơn, bây giờ ở dạng này chẳng có chút sức cạnh tranh nào cả.
"Vân Vân..." Đỗ Vũ Phi không nhịn được khẽ gọi để nhắc nhở sự hiện diện của mình.
Tạ Y Vân vuốt mặt, phủi đi vài sợi lông mèo. Khi nhìn anh, vẻ mặt nàng lại lạnh lùng trở lại, khôi phục dáng vẻ vô cảm: "Hửm?"
Đỗ Vũ Phi chưa bao giờ bị Tạ Y Vân đối xử lạnh nhạt như vậy, anh lập tức lộ vẻ mặt tủi thân, định bước lên một bước. Con mèo sư t. ử liền giơ chân lên, chặn ngay trước mặt anh đầy cảnh giác.
Vương Dư mang tâm lý "đánh nhau đi! Không thì cãi nhau một trận cũng được!" đứng xem kịch hay nãy giờ, nhưng mãi không thấy họ cãi nhau. Dưới những ánh mắt nhắc nhở của mọi người xung quanh, hắn mới miễn cưỡng lên tiếng: "Ngoại tình thì cứ nhận là ngoại tình đi. Đàn ông mà! Phải dũng cảm thừa nhận chứ!"
Bầu không khí đang âm thầm d.a. o động bỗng trở nên sượng sùng. Những người mặc áo trắng vừa dùng ánh mắt "đâm" hắn lúc nãy giờ lại thu hồi tầm mắt, thong thả dọn dẹp đồ đạc như thể chẳng có chuyện gì.
Đỗ Vũ Phi càng thêm căng thẳng, anh há miệng định giải thích gì đó nhưng hiệu trưởng đã vỗ một phát lên đầu Vương Dư, chặn họng hắn: "Cậu nói hươu nói vượn cái gì đấy? Chẳng ra làm sao cả!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!