Mặt trời sáng sớm vừa nhú một góc, ánh nắng dìu dịu trải dài trên thân mình. Tiết trời tháng Sáu mà lại thoải mái lạ thường, thi thoảng có cơn gió lướt qua khiến người ta thấy sảng khoái, muốn trỗi dậy h*m m**n chạy bộ vận động.
Hình ảnh thiếu nữ mặc váy hồng và cậu thiếu niên sạch sẽ đứng đối diện nhau, khẽ mỉm cười, quả thực là một khung cảnh vô cùng tươi đẹp.
Bác Trần đã có tuổi, chậm chạp đi ngang qua lối nhỏ, thầm nghĩ vậy rồi không kìm được mà cất tiếng chào Tạ Y Vân: "Tiểu Vân à, bạn trai cháu đấy à?"
Tạ Y Vân nghe tiếng liền nhìn sang. Thấy bác Trần dáng vẻ vẫn còn tinh anh khỏe mạnh, cô bỗng thấy hoài niệm. Trước khi cô trọng sinh, bác Trần bận bịu chăm cháu nội, đến thói quen tập thể d.ụ. c buổi sáng cũng phải gác lại, trông già đi rất nhiều.
Sau phút cảm thán không đúng lúc, Tạ Y Vân nhớ ra biệt danh "trùm hóng hớt" của bác Trần năm xưa, vội vàng tìm cách cứu vãn sự trong sạch của mình: "Không phải đâu ạ... Cậu ấy là..."
Thực ra cháu cũng chẳng biết cậu ta là ai. Tạ Y Vân ngừng lời, quay sang nhìn Đỗ Vũ Phi. Hình như anh chàng đã đoán được câu trả lời qua sự ngập ngừng của cô, đôi tai lúc nãy còn dựng đứng tinh ranh giờ bỗng cụp xuống ỉu xìu. Chưa kể cái đuôi vốn đang vẫy nhanh đến mức để lại dư ảnh, giờ cũng chỉ quét qua quét lại trên mặt đất một cách uể oải, thành thật bày tỏ nỗi thất vọng của chủ nhân.
Dù vậy, ngoài mặt anh vẫn cố tỏ ra thản nhiên như không có gì. Thấy Tạ Y Vân nhìn mình, tần suất vẫy đuôi lập tức tăng nhanh, anh nở nụ cười giải thích thay cô: "Bác ơi, cháu là... đối tượng nguyện vọng đồng điệu của cô ấy ạ." Anh lén nhìn Tạ Y Vân, thấy cô đang căng thẳng nhìn mình, cái đuôi lại ấm ức cụp xuống, nhưng giọng điệu vẫn không đổi.
"Ồ, kết cặp chứ gì." Bác Trần lộ ra vẻ mặt của người từng trải, nháy mắt với Tạ Y Vân: "Bác nghe mẹ cháu nói rồi, độ đồng điệu của cháu với cậu này cao lắm, sao vẫn còn là 'đối tượng nguyện vọng' thôi?"
Bác tận tình giáo huấn Tạ Y Vân đang mặt mày ngơ ngác: "Mau mau mà kết cặp đi, không đến lúc đó lại không theo kịp tiến độ của các bạn cùng lớp đâu. Giới trẻ bây giờ tinh quái lắm, toàn tiếp xúc từ sớm thôi. Đợi đến lúc khai giảng, độ ăn ý cao ngất ngưởng, cháu đừng để mình đứng bét lớp nhé. Cứ nhìn thằng Tiểu Lưu nhà bên cạnh kìa, cũng là người dẫn dắt, năm đầu tiên, chà, suýt nữa thì đỗ thủ khoa đấy."
"Nếu là hồi xưa thì vẻ vang lắm." Bác Trần theo thói quen lôi "con nhà người ta" --- thằng Tiểu Lưu --- ra làm tấm gương, thấy Tạ Y Vân vẫn ngẩn ngơ, bác lại hối thúc: "Nghe thấy chưa, bác là muốn tốt cho cháu thôi. Loại giả thú hệ khuyển 'thuần' thế này, bỏ lỡ là mất đấy."
Tạ Y Vân bắt được từ khóa "thuần". Đây chắc không phải nói về tính cách, dù anh chàng trông đúng là rất ngây thơ thật --- Tạ Y Vân liếc nhìn Đỗ Vũ Phi, người đang ngày càng lúng túng trước lời nói của bác Trần. Anh cụp tai, cúi đầu nhìn mặt đất, mặt đỏ bừng, ngây ngô đến mức rối rắm. Kết hợp với cái đuôi đang chậm chạp vẫy phía sau, anh giống hệt một chú ch.
ó cỡ trung vừa bị chủ từ chối, trên mặt viết đầy những lời mời gọi "Mau đưa tôi đi chơi đi", "Thật sự không đi chơi với tôi sao", vừa đáng thương lại vừa đáng yêu.
Tạ Y Vân nhận ra suy nghĩ của mình đang trượt dần về phía biên giới nguy hiểm, vội kéo tâm trí lại để phân tích thông tin: Vậy nên, "thuần" có lẽ là chỉ huyết thống của anh ta rất thuần chủng?
Tạ Y Vân khó khăn duy trì biểu cảm trên mặt, nghĩ thầm đầy tuyệt vọng: Chẳng lẽ đây là thế giới thú nhân? Nếu không thì tại sao mọc ra tai ch. ó đuôi ch. ó lại được coi là huyết thống thuần? Theo thói quen suy nghĩ lan man, trong đầu cô lập tức hiện ra cảnh tượng đầy đường người ta đội đủ loại tai động vật đi qua đi lại.
Bác Trần mãi không nhận được câu trả lời tán đồng của Tạ Y Vân, bước chân định đi lại khựng lại: "Cái con bé này sao càng lớn càng ngơ ra thế? Có nghe bác nói gì không?"
"Bác thấy cậu nhóc này được đấy, mẹ cháu chắc chắn sẽ thích, làm bạn trai cũng tốt..." Bác khựng lại một chút, ra vẻ rèn sắt không thành thép: "Cháu thấy sao?"
"Bác Trần ơi cháu biết rồi ạ, bác mau đi chạy bộ đi kẻo tí nữa trời nắng lên bây giờ." Tạ Y Vân tiếp lời, chiếu lệ nhìn lên trời. Bác Trần lúc này mới sực nhớ ra, lầm bầm: "Giới trẻ thời nay đúng là chẳng biết trong đầu nghĩ gì nữa," rồi tiếp tục chạy về phía trước.
Cuối cùng cũng tiễn được bác Trần, Tạ Y Vân thở phào một hơi, chuẩn bị đối mặt với một nan đề khác.
Đỗ Vũ Phi không nhịn được nhỏ giọng đề nghị: "Hay là chúng ta về trước đi?" Anh có chút khó xử vẫy đuôi: "Cháu thế này mà đi dạo phố sẽ vi phạm nội quy trường học..." Anh trố đôi mắt tròn xoe nhìn Tạ Y Vân, ẩn chứa chút ấm ức sâu kín: "Đến lúc đó sẽ bị phạt mất."
Ánh mắt ấm ức này, long lanh ngấn nước, như mang theo một chiếc móc nhỏ, theo tầm mắt của anh khẽ cào vào lòng Tạ Y Vân, móc đúng vào sở thích thầm kín của cô.
Mong muốn nuôi một chú ch. ó từ lâu lại trỗi dậy trong lòng cô. Trước đây vì bà Tạ Dương Ngọc không thích thú cưng nên tâm nguyện này bị gác lại một cách tàn nhẫn. Nhưng bây giờ, tên nhóc này trông vừa không có vẻ nguy hiểm, lại vừa giống một chú ch. ó trung thành đến c.h.ế. t người...
Khoan đã, ý nghĩ này có phải đang đứng trên bờ vực tội lỗi không? Tạ Y Vân cảnh giác hẳn lên. Cô hiểu rõ sự ác ý ngầm trong xương tủy mình, cũng biết những ý niệm "không đúng đắn" thi thoảng nảy ra. May mắn là 25 năm cuộc đời bình phàm trước đây chưa từng cho cô cơ hội bộc lộ mặt tối đó, giúp cô sống mờ nhạt trong thế giới của những người bình thường.
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
Nhưng có vẻ như sau khi thế giới biến đổi, cô đã trở nên không hề bình thường chút nào.
"Vậy chúng ta về trước đi." Tạ Y Vân quay người đi về con đường lúc đến.
Đỗ Vũ Phi vội vàng đi theo, cái đuôi phía sau cẩn thận vẫy vài cái. Anh có chút không chắc chắn liệu lúc nãy mình có nhìn nhầm không? Với nhãn lực của mình thì không nên có sai sót chứ? Vậy là, cô gái trông mềm mại không chút sát thương kia vừa rồi thực sự đã để lộ một nụ cười đầy hứng thú?
Anh thắc mắc một thoáng rồi ném nó ra sau đầu, chỉ mải mê nhìn chằm chằm vào bóng lưng cô gái trước mặt. Thật đẹp, dù thế nào cũng thấy đẹp!
Nhìn chằm chằm hồi lâu, anh nhận ra cảm xúc xao động của mình lại bắt đầu chậm rãi tăng cao. Kiến thức trong đầu nhắc nhở anh rằng nếu cứ tiếp tục thế này, anh có thể bị bắt vì "mức độ thú hóa" quá cao --- chuyện này mà truyền ra ngoài chắc chắn sẽ bị cười c.h.ế. t mất: Ngay lần đầu gặp người dẫn dắt của mình mà đã bị bắt vì độ đồng điệu quá cao mà không được xoa dịu kịp thời.
Cái đuôi phía sau khựng lại, rũ xuống đầy ủy khuất. Có lẽ cô ấy không thích mình, ý nghĩ đó lướt qua, anh lại nghĩ tiếp: Có lẽ cô ấy không muốn làm người dẫn dắt của mình.
Đối với một thiếu niên, đây tuyệt đối là sự từ chối khó chấp nhận nhất trong đời.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!