Con mèo sư t. ử cuối cùng cũng được ở lại, mặc dù Tạ Y Vân rất nghi ngờ không biết đó là nhờ lời thỉnh cầu của mình hay do những người khác đã ngầm đồng ý để "thuận nước đẩy thuyền".
Thầy hiệu trưởng cười híp mắt đồng ý với cô, rồi lại trưng ra vẻ mặt khổ sở nói với viên giám sát: "Anh xem, sinh viên của tôi bướng bỉnh thế này thì tôi biết làm sao bây giờ?"
Lưu Song Diệp --- người vốn không đ.á.n. h lại hiệu trưởng --- vạn lần không ngờ tới vị Tiền lão đức cao vọng trọng, một biểu tượng của giới Thú nhân và Người dẫn dắt, một người dẫn đường được vạn người kính ngưỡng, lại định giở trò ăn vạ với mình.
Giờ đối phương đã không cần mặt mũi mà ăn vạ, anh ta còn có thể làm gì? Đương nhiên là gọi điện báo cáo cấp trên rồi.
Một cú điện thoại gọi đi, báo cáo qua từng cấp, cuối cùng phía phòng thí nghiệm vốn xưa nay chưa từng nhượng bộ lại hiếm khi gật đầu đồng ý với yêu cầu của Tiền lão...
Viên chức nhỏ Lưu Song Diệp cảm thấy nước trong chính trường thật sâu, đằng sau một việc nhỏ như thú nhân trốn thoát này chắc hẳn ẩn chứa cả một chuỗi âm mưu --- dù tất cả chỉ là do anh ta tự bổ não ra.
Nhưng dù sao anh ta cũng đã nhận được lệnh của cấp trên, sau khi nhìn sâu vào Tạ Y Vân --- một cô gái trông có vẻ bình thường nhưng mỗi tay đang v**t v* một con thú nhân --- đội giám sát đã rút khỏi trường.
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
Họ vừa đi, biểu cảm tươi cười của hiệu trưởng lập tức sụp đổ, thay vào đó là vẻ nghiêm nghị chính trực.
"Em có biết mình đang làm gì không?"
Động tác vuốt lông của Tạ Y Vân khựng lại, cô nhìn vẻ mặt nghiêm túc của hiệu trưởng, không chắc chắn đáp: "An ủi thú nhân ạ?"
"Ai nói với em chuyện đó?" Giọng hiệu trưởng trầm xuống: "Em có biết nó là ai, tình trạng thế nào, đã hóa thú hoàn toàn bao lâu rồi không mà dám đòi giữ nó lại?"
Tạ Y Vân nhìn con mèo sư t. ử đang ngửa đầu chờ cô gãi cằm, lúng túng nói: "Chuyện đó có liên quan gì đến em không ạ?"
"Sao lại không?" Hiệu trưởng đứng dậy, dùng lợi thế chiều cao áp chế cô: "Nếu tình trạng của nó rất nghiêm trọng thì sao? Nếu lai lịch của người đứng sau nó cực lớn thì sao? Nếu nó còn có những vấn đề khác thì sao?"
"Tất cả đều sẽ trở thành rắc rối lớn!" Giọng ông mang vẻ không tán đồng: "Ý kiến của ta là, tốt nhất em nên bắt đầu từ những ca nhẹ..."
Nói đến đây ông dừng lại, như nhớ ra điều gì, ông nhìn ra khoảng sân trống ngoài ký túc xá, rút chiếc điện thoại nắp gập ra gọi thẳng cho Viên lão.
"Có phải ông cố ý không?"
"Tôi đang bận lắm, có chuyện thì nói, không có thì cúp máy." Câu trả lời của Viên lão còn trực diện hơn.
"Con thú nhân tình trạng nhẹ, chưa hóa thú hoàn toàn mà tôi xin đâu?" Hiệu trưởng hỏi thẳng: "Xe vận chuyển rõ ràng đã đưa đến đây, nhưng sao không tới tay chúng tôi?"
"Ồ, chuyện đó à." Viên lão thong thả nói: "Vì các người đã giữ Diệp Văn lại, nên tôi bảo họ đưa Lưu Dị về rồi."
"Ông đưa nó về làm gì?"
"Đừng quên mục tiêu ban đầu của phòng thí nghiệm là giảm nhẹ tình trạng hóa thú và an ủi thú nhân." Viên lão cười khẩy: "Chỉ cho phép các người an ủi thú nhân, không cho phép chúng tôi chắc?"
"Các người đã bao giờ có tác dụng đâu?" Hiệu trưởng gầm nhẹ một tiếng, rồi sực nhận ra mình lỡ lời, vội vàng cứu vãn: "Ý tôi không phải là các người vô dụng, mà là một con thú nhân đã hóa thú hoàn toàn so với hai con..."
"Thế thì thật không may, gần đây chúng tôi có tiến triển mới, có thể sẽ đạt được phát hiện mang tính đột phá." Viên lão ngắt lời: "Lão Tiền, cái đầu của ông vẫn không được nhạy bén như xưa. Ông thật sự tưởng cô bé 'kỳ tích' đó có thể cứu cả thế giới sao?"
"Đưa một thú nhân đã hóa thú hoàn toàn ở cạnh một thú nhân bán hóa thú?" Đầu dây bên kia truyền đến một tiếng cười vô nghĩa: "Định hiến tế cậu ta cho cái 'kỳ tích' của ông à?"
"Tôi..." Hiệu trưởng còn chưa kịp nói hết câu thì đối phương đã dứt khoát cúp máy.
Sắc mặt hiệu trưởng trông thật sự không tốt chút nào.
Tạ Y Vân nhìn hiệu trưởng vừa bóp nát chiếc điện thoại, âm thầm kéo Samoyed và mèo sư t. ử lùi lại vài bước.
Hiệu trưởng nhìn đống mảnh vụn điện thoại trong tay vài giây, rồi từ từ nở nụ cười mà Tạ Y Vân vốn quen thuộc: "Chất lượng điện thoại dạo này đúng là ngày càng tệ..."
Vừa nói, ánh mắt ông vừa lướt qua Tạ Y Vân.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!