Chứng kiến cục diện nghìn cân treo sợi tóc, một cuộc đổ m.á. u quy mô nhỏ xem chừng đã không thể tránh khỏi.
Tạ Y Vân không kìm được mà tiến lên một bước, định xen vào giữa hai bên để ngăn chặn tình thế tồi tệ hơn. Đây là một hành động cực kỳ nguy hiểm --- việc đột ngột xuất hiện giữa những "thú nhân" đang đối đầu rất dễ dẫn đến việc bị chúng tấn công. Một cú đ.á.n. h nhẹ nhàng đối với chúng cũng có thể là vết thương chí mạng đối với người bình thường.
Tạ Y Vân vốn có hiểu biết về sự nguy hiểm của thú nhân, nhưng trong những lúc cấp bách, cô thường quẳng hết chúng ra sau đầu. Phản ứng đầu tiên của cô chỉ đơn giản là ngăn họ đ.á.n. h nhau.
Tuy nhiên, cô vừa mới bước ra một bước thì đã nghe thấy hai tiếng mèo kêu và ch. ó sủa thê lương. Tiếng kêu t.h.ả. m thiết đến mức khiến cô rùng mình, khựng lại ngay lập tức.
Đánh nhau rồi sao?
Tạ Y Vân định thần nhìn lại, rồi rơi vào trầm mặc.
Thầy hiệu trưởng đang đứng trên cầu thang, tay trái xách con mèo sư t.ử, tay phải ấn con ch. ó Samoyed xuống. Ông hóa giải những cú c.ắ. n xé, cào cấu của chúng một cách nhẹ nhàng, trông không giống như đang khống chế những thú nhân nguy hiểm mà như đang ngăn cản hai con thú cưng đang quậy phá.
Lúc này, bàn chân đang nhấc lên của Tạ Y Vân mới vừa chạm đất.
"Meo!" Con mèo sư t. ử phát ra tiếng kêu t.h.ả. m thiết và kinh hãi, không ngừng vung vuốt định cào vào bàn tay đang giữ nó, dù hoàn toàn không chạm tới nhưng nó vẫn không bỏ cuộc.
Con Samoyed sau khi bị dọa cho hét lên một tiếng thì biểu hiện hoàn toàn ngược lại. Nó ngoan ngoãn nằm rạp xuống đất, cái đuôi vốn đang vẫy rối rít giờ cụp xuống, tỏ vẻ an phận thủ thường.
Tạ Y Vân không khỏi nhìn thầy hiệu trưởng với ánh mắt sùng bái. Lúc này trong mắt cô, trên người ông như tỏa ra một vầng hào quang vàng ch. ói lọi, trên đó viết ba chữ: "Ta cực mạnh".
"Thầy hiệu trưởng..." Tạ Y Vân nhìn con mèo sư t. ử đang vùng vẫy vô vọng trong tay ông, giọng điệu trở nên cung kính hẳn lên: "Thầy lợi hại quá ạ!"
Hiệu trưởng mỉm cười khiêm tốn: "Cũng không có gì."
Ông mỗi tay xách một con, kéo chúng đi xuống cầu thang, tiện thể gọi Tạ Y Vân: "Em cũng đi theo luôn đi."
Tạ Y Vân nhìn con Samoyed bị kéo đi xộc xệch trên từng bậc thang, lòng trắc ẩn trỗi dậy. Cô rảo bước tiến lên, định giải cứu bạn trai mình: "Vũ Phi sẽ không làm hại em đâu, hay là thầy thả anh ấy ra trước đi ạ?"
Hiệu trưởng không dừng bước, mãi đến khi xuống hết cầu thang mới quay đầu lại hỏi: "Em vừa nói gì cơ?"
Tạ Y Vân liếc nhìn con Samoyed đang cụp đuôi sợ hãi. Nó lén lút nhìn cô một cái, hai tai lập tức dựng đứng lên, đôi mắt sáng rực, khóe miệng nhếch lên thành một nụ cười rạng rỡ, ngay cả cái đuôi đang cụp cũng bắt đầu vẫy nhẹ.
Nó bắt đầu vùng vẫy về phía Tạ Y Vân nhưng bị bàn tay sắt của hiệu trưởng kìm c.h.ặ.t. Nó vẫn không từ bỏ ý định, dù bị kéo về phía sofa nhưng vẫn cố hướng về phía cô --- trông chẳng khác nào một con ch. ó đang giãy c.h.ế.t.
Thấy tấm gương trước mắt, Tạ Y Vân nuốt ngược những lời định nói vào trong, ngoan ngoãn đi theo hiệu trưởng ngồi xuống sofa.
"Meo!" Con mèo sư t. ử cuối cùng cũng tìm được cơ hội. Nhân lúc hiệu trưởng cúi người ngồi xuống, khoảng cách giữa hai bên thu hẹp, nó vung bộ vuốt sắc lẹm ra cào một nhát.
Tạ Y Vân hít một hơi khí lạnh... nhưng còn chưa kịp hít xong, cô đã thấy bộ vuốt sắc bén lướt qua cánh tay trần của hiệu trưởng mà không để lại một dấu vết nào. Ngược lại, tiếng kêu của con mèo sư t. ử lại càng thê lương hơn.
Nó rụt vuốt lại, không ngừng gào thét. Tiếng kêu tần số cao như ma âm xuyên thấu màng nhĩ khiến Tạ Y Vân rùng mình, đầu óc ong ong.
"Tiền lão, hình như tôi nghe thấy tiếng của nó rồi." Một giọng nói lạ vang lên ngoài sân.
Ngay sau đó là một loạt tiếng bước chân. Viên giám sát dẫn theo ba bóng người trang bị tận răng nhanh ch. óng xông vào ký túc xá. Ánh mắt họ quét qua căn phòng, dừng lại trên con mèo sư t. ử đang kêu gào và con Samoyed vẫn đang cố tiếp cận Tạ Y Vân.
Họ phản ứng cực kỳ nhanh nhạy. Một người lấy ra một chiếc rọ mõm màu bạc, nhân lúc Tiền Nguyên Trung đang khống chế c.h.ặ. t chẽ con mèo, liền lao lên chụp vào miệng nó; một người khác theo sát phía sau, lấy ra một ống tiêm.
Hai người còn lại nhanh ch. óng áp sát con Samoyed, một người cầm ống tiêm, người kia cảnh giới phía sau, sẵn sàng ứng phó với tình huống bất ngờ.
Hiệu trưởng thong thả đổi tư thế, khiến ống tiêm của đối phương lướt qua con mèo sư t.ử, rồi mới mở lời: "Các người định làm gì sinh viên của tôi?"
Lưu Song Diệp là viên giám sát duy nhất vẫn đứng yên, anh ta chịu trách nhiệm điều phối toàn cục để bắt giữ thú nhân đã hóa thú hoàn toàn. Anh ta chào Tiền Nguyên Trung một cái rồi trả lời: "Hai thú nhân này đều đang trong trạng thái hóa thú hoàn toàn, cần phải được đưa đi giám sát."
"Làm gì có chuyện đó." Hiệu trưởng chậm rãi buông tay. Các giám sát viên nhanh ch. óng lùi lại, dàn thế trận vừa phòng thủ vừa tấn công trong phòng khách nhỏ hẹp, cảnh giác nhìn chằm chằm con Samoyed vừa đột ngột có được tự do.
Con Samoyed vẫn chưa kịp phản ứng, bốn chân chổng lên trời đạp vài cái, trượt một đoạn dài trên sàn rồi mới nhận ra mình đã tự do. Trước đó nó bị hiệu trưởng xách cổ lôi ngược từ cầu thang xuống nên vẫn giữ tư thế nằm ngửa ngớ ngẩn đó.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!