Trong ký túc xá đang bật điều hòa, từng luồng gió lạnh thổi qua khiến nhiệt độ có vẻ hơi thấp. Tạ Y Vân đứng dậy khoác thêm chiếc áo ngoài rồi lại cuộn tròn trên tấm đệm ngồi, cùng Đỗ Vũ Phi mắt lớn trừng mắt nhỏ.
Bên ngoài, tiếng ve kêu ran ran náo nhiệt, tô điểm thêm hơi thở của mùa hè rực rỡ vào bầu không khí im lặng lúc này.
Vẻ mặt Đỗ Vũ Phi hiếm khi trở nên bướng bỉnh đến thế, hoàn toàn không bị ánh mắt của Tạ Y Vân đ.á.n. h bại: "Không được, không thể làm thế này."
Tạ Y Vân chớp mắt nhìn cậu đầy vô tội, giọng nói mềm mại như một loài sinh vật vô hại: "Nhưng bên ngoài nóng lắm..."
"Hiệu trưởng làm vậy là vì tốt cho chúng ta..." Cô vừa hạ giọng xuống, dù vẻ mặt bướng bỉnh của Đỗ Vũ Phi không đổi, nhưng tông giọng đã lập tức trở nên dịu dàng như thể sắp lung lay đến nơi.
Tạ Y Vân thừa thắng xông lên: "Mấy hôm trước Hiệu trưởng đưa sách giáo khoa năm nhất cho tớ, bảo tớ xem trước đi."
Cô chỉ tay vào đống sách mới bị xếp lộn xộn trên bàn, ngửa đầu nhìn cậu: "Tớ lật qua rồi, có rất nhiều nội dung cần phải phối hợp cùng Nghĩ Thú."
Đôi mắt cô cong cong, lộ ra lúm đồng tiền nhỏ nơi khóe miệng: "Tớ muốn cùng cậu học trước."
Đỗ Vũ Phi nhìn đống sách mới bên cạnh, lại nhìn "bé con" mềm mại trước mặt, cậu mím môi, quay đi chỗ khác, cứng nhắc lặp lại: "Hiệu trưởng bảo tớ lấp hố chắc chắn là có dụng ý của ông ấy..."
Dáng vẻ của Đỗ Vũ Phi trước mặt Tạ Y Vân thường khiến cô có ảo giác rằng cậu là người không hề có nguyên tắc. Cậu phơi bày tất cả trước mặt cô, mặc cho cô tiến sâu vào, đem trái tim tươi mới trẻ trung làm lễ vật dâng tận tay cô.
Cô tiến một bước, đối phương hận không thể vì cô mà lùi lại một trăm bước.
Tạ Y Vân thu lại nụ cười, nhìn chằm chằm vào Đỗ Vũ Phi --- người đang nhìn vào hư không nhưng biểu cảm lại vô cùng kiên định – trong vài giây.
Cô vừa im lặng, sự căng thẳng và hối hận lập tức tràn ngập đại não Đỗ Vũ Phi. Thế nhưng, trước khi cậu kịp khuất phục hay nhượng bộ, lời nói của Vương Dư lại hiện lên trong tâm trí cậu: "Chỉ khi em đủ mạnh mẽ, em mới có thể bảo vệ báu vật của mình."
Cậu nuốt ngược những lời định nói vào trong, hàng mi dài khẽ run rẩy, cân nhắc câu chữ để thuyết phục Tạ Y Vân. Cậu biết phản ứng này của cô là bình thường --- việc "lấp hố" nghe qua cứ như thể Hiệu trưởng tùy tiện giao việc để tìm lao động miễn phí vậy.
Hơn nữa thời tiết lại nóng như thế, hố thì nhiều, so với việc cực khổ lấp hố dưới cái nắng chang chang, thì việc ở trong phòng máy lạnh mát mẻ, ở bên cạnh người mình thích...
Đỗ Vũ Phi lén liếc nhìn Tạ Y Vân một cái, đúng lúc chạm ngay ánh mắt cô cũng đang lén nhìn sang.
Sự kiên trì của Đỗ Vũ Phi khiến Tạ Y Vân cảm thấy hơi ngượng ngùng vì mình vừa vô lý đùng đùng. Cô vờ như không có chuyện gì, dời tầm mắt đi: "Lấp hố để rèn luyện khả năng kiểm soát sức mạnh... nghe chẳng đáng tin chút nào."
Nói thì nói vậy, nhưng câu tiếp theo cô lại bẻ lái: "Nhưng nếu cậu đã quyết tâm như thế thì tùy cậu vậy."
Tạ Y Vân cố gồng giọng lên để lời nói ra không quá yếu thế.
Nhưng rõ ràng hiệu quả không cao, Đỗ Vũ Phi khẽ cười, trong giọng nói tràn đầy ý cười: "Dáng vẻ khẩu thị tâm phi của Vân Vân cũng thật đáng yêu."
Tạ Y Vân đột ngột ngước mắt nhìn cậu, vì bị bóc trần nên hai má phồng lên trừng mắt nhìn cậu --- giống hệt một con chuột túi nhỏ đang giận dỗi.
Đỗ Vũ Phi nghĩ thầm như vậy, không kìm được mà khẽ cử động ngón tay. Nhờ phát hiện ra sự cứng miệng nhưng mềm lòng của cô, cậu chợt nhận ra rằng dưới lớp vỏ bọc bình tĩnh kia, cô lại có một nội tâm mềm mại đến nhường nào.
Mềm mại đến mức khiến cậu muốn đ.á.n. h bạo thử làm một chuyện khác.
Đỗ Vũ Phi nhìn Tạ Y Vân đang nhanh ch. óng thu lại đôi má phồng lên được hai giây, rồi bất ngờ tiến lên phía trước, khẽ véo vào má cô một cái.
Má Tạ Y Vân hơi đau nhẹ, cô thậm chí còn chưa kịp phản ứng gì thì Đỗ Vũ Phi đã vội vã đẩy cửa chạy mất, biến mất tăm trước mặt cô.
"Vân Vân, cậu đừng giận!" Giọng cậu vọng lại từ xa: "Lúc nào cậu cũng đáng yêu hết, nhưng lúc nãy đáng yêu hơn trước gấp vạn lần!"
Tạ Y Vân ngơ ngác nhìn cánh cửa đã đóng sập lại mất vài giây, đưa tay sờ má, cảm nhận được nhiệt độ hơi cao. Cô đứng dậy, liếc mắt qua gương, thấy vệt đỏ trên mặt không rõ lắm mới thở phào nhẹ nhõm, tự thấy mình vẫn giữ được phong thái của một người lớn chín chắn.
Kỹ năng tán gái của Đỗ Vũ Phi tiến bộ thần tốc quá. Một thiếu niên mới hôm qua còn đỏ mặt tía tai, hôm nay đã biết nói mấy câu kiểu "ngày nào cũng đáng yêu nhưng vừa rồi đáng yêu hơn". Cảm giác cứ đà này thì vài ngày nữa cô sẽ hoàn toàn không còn sức chống đỡ mất.
Tạ Y Vân lườm cô gái trong gương với đôi má đỏ hây hây, dứt khoát khuất mắt trông coi, lại chui tọt vào tấm đệm.
Hơi lạnh của điều hòa khiến cô có chút buồn ngủ. Cô đè c.h.ặ. t trái tim đang đập thình thịch liên hồi từ nãy đến giờ, kiên quyết không để bản thân bị mấy câu sến súa lỗi thời của đối phương đ.á.n. h bại phòng tuyến.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!