Dư vị của buổi hoàng hôn đã tan biến nơi chân trời, bầu trời sao chẳng biết từ lúc nào đã hiện ra giữa màn đêm, ghé mắt nhìn xuống những con người đang bận rộn phía dưới.
"Chúng mình cùng cắm nó xuống đất có được không?" Đỗ Vũ Phi vừa lắc chiếc đuôi lớn vừa nghiêng đầu, hướng ánh mắt còn rạng rỡ hơn cả tinh tú về phía Tạ Y Vân.
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
Tạ Y Vân nhìn chằm chằm vào khoảng trống cuối cùng trong bồn hoa sắc màu, cảm nhận được một sự trang trọng đầy thành kính từ tâm trạng phấn khích của Đỗ Vũ Phi. Cô cúi đầu nhìn đóa hoa nhỏ màu hồng trên tay, những cánh hoa li ti khẽ rung rinh theo cử động của cô, trông héo rũ như thể chẳng sống nổi qua đêm nay.
Cô mới im lặng vài giây, Đỗ Vũ Phi đã cuống quýt đến mức ăn nói lộn xộn: "Nếu em không thích thì để em tự cắm cũng được, anh không sao đâu, anh chẳng để ý tí nào đâu, mặc dù đây là bông cuối cùng, mặc dù đây là bồn hoa nhỏ chúng mình cùng dựng, mặc dù..."
Tạ Y Vân cảm thấy việc mình đề nghị cùng anh làm cho xong cái bồn hoa này đúng là một sai lầm. Anh ấy phấn khích, cô hiểu; anh ấy muốn có cảm giác trang trọng, thôi được, ai bảo sức hút của cô lớn quá làm chi; nhưng mà anh ấy lại "thiếu nữ tính" đến mức này thì hơi quá rồi đấy.
Một người thiếu tâm hồn thiếu nữ như Tạ Y Vân hoàn toàn không cảm nhận được chút ngọt ngào nào từ hành động này, thậm chí cô chỉ muốn giữ vẻ mặt không cảm xúc mà cắm phắt cho xong chuyện.
Đỗ Vũ Phi càng nói càng nhận ra mình quá khích, giọng nhỏ dần, đôi tai trên đầu rũ xuống, ngay cả cái đuôi vốn đang lắc liên hồi cũng trở nên yếu ớt: "Vân Vân, em cắm đi, anh không nhìn em nữa đâu."
Anh dời mắt đi chỗ khác, nhìn vào bồn hoa sắc màu bên cạnh với vẻ mặt đầy ủy khuất, khiến Tạ Y Vân suýt chút nữa tưởng mình nghe thấy cả nhạc nền buồn t.h.ả. m vang lên sau lưng anh.
"Anh đưa tay ra đây." Tạ Y Vân thầm rơi lệ cho "giới hạn" đang ngày một hạ thấp của mình, một lần nữa đầu hàng trước vẻ tội nghiệp của Đỗ Vũ Phi. Cô đưa đóa hoa ủ rũ về phía anh, mời gọi: "Chúng mình cùng làm nhé?"
Đỗ Vũ Phi quay ngoắt đầu lại, đôi tai lập tức dựng đứng, anh nhanh ch. óng nắm lấy bàn tay đang cầm hoa của cô, bao bọc đôi tay mềm mại ấy trong lòng bàn tay mình. Hơi nóng rực truyền qua làn da tiếp xúc.
Đôi môi vốn đang mím c.h.ặ. t của Tạ Y Vân không nhịn được mà hơi cong lên. Nhìn dáng vẻ cười không chút vẩn đục của Đỗ Vũ Phi, cô cũng nở một nụ cười theo. Má lúm đồng tiền thoắt ẩn thoắt hiện, như một lời mời gọi kín đáo.
Đỗ Vũ Phi nhìn chằm chằm vào đó vài giây, trước khi sự xao động kia kịp lan rộng, anh vội dời mắt đi. Ánh mắt anh hạ xuống, lướt qua bàn tay đang nắm c.h.ặ. t t.a. y Tạ Y Vân. Vì mải mê nghịch đất nãy giờ, tay cô dính đầy bụi đất, chẳng còn thấy màu da trắng trẻo ban đầu, nhưng dù là bộ dạng bẩn lem nhem, trong mắt anh cô vẫn như được phủ một lớp bộ lọc lấp lánh.
Tay Vân Vân mềm quá...
Ý nghĩ đó lướt qua tâm trí, anh nghe thấy tiếng tim mình đột nhiên đập liên hồi. Tiếng "thình thịch, thình thịch" ngày một lớn, át cả tiếng ve sầu chim ch. óc xung quanh. Trong khoảnh khắc, thế giới chỉ còn lại một Tạ Y Vân tỏa sáng, như thể cô đang khoác lên mình lớp hào quang hội tụ từ ánh trăng.
Anh muốn...
"Cắm ở đây đi." Tạ Y Vân tùy ý chọn một vị trí, ấn xuống... Đóa hoa trong tay không nhúc nhích.
Cô nghi hoặc nhìn Đỗ Vũ Phi, thấy anh đang nhìn chằm chằm đóa hoa thì hỏi: "Sao thế? Anh không thích bông này à?"
Cô quay sang nhìn mấy đóa hoa thưa thớt trên mặt đất, vì bị nhổ lên để lâu nên đóa nào đóa nấy đều rũ đầu, so với bông trên tay cũng "tám lạng nửa cân", chẳng khá khẩm hơn là bao. Cô lại bắt đầu lo lắng, nếu anh muốn đổi thì mấy bông kia trông cũng chẳng ra sao cả.
Giọng nói của cô như một câu thần chú, phá tan nhịp tim dồn dập, kéo anh trở về với thực tại vừa tĩnh lặng vừa náo nhiệt.
Đỗ Vũ Phi hít một hơi sâu, nén nhịp tim đang quá nhanh xuống mới phản ứng lại lời cô nói: "Hả? À, không phải anh không thích." Anh ném sự khác lạ đó ra sau đầu, nhanh ch. óng đáp: "Những gì Vân Vân thích anh đều thích."
Tạ Y Vân nhìn anh với vẻ lạ lẫm, coi sự im lặng vừa rồi của anh lại là một đợt "phát bệnh thiếu nữ" như cơm bữa, cô quay lại chủ đề: "Vậy chúng mình tiếp tục nhé."
Tay cô hơi dùng lực, lần này không bị đối phương ngăn cản nữa, cô dứt khoát cắm đóa hoa vào vị trí đã chọn, lấp đầy khoảng trống duy nhất trong bồn hoa.
Đại công cáo thành, cuối cùng cũng được về ký túc xá rồi!
Tạ Y Vân thở phào nhẹ nhõm, định rụt tay lại... nhưng không thành công. Cô cúi xuống nhìn Đỗ Vũ Phi vẫn đang nắm c.h.ặ. t t.a. y mình. Anh không nhận ra điều bất thường, thấy cô nhìn sang còn vui vẻ lắc đuôi... Chờ đã, cái tư thế ngồi xổm này, cái đuôi lắc lư này, sao có cảm giác quen thuộc đến thế nhỉ?
Ánh mắt Tạ Y Vân d.a. o động, bài giáo d.ụ. c lòng yêu nước đầy trịnh trọng của hiệu trưởng ban nãy hiện lên như chạy chữ trong đầu, khiến cô kịp nhận ra những lời định nói có vẻ hơi mang tính "kỳ thị" trước khi chúng thốt ra khỏi miệng.
Nhưng mà, thực sự là rất giống...
Tạ Y Vân cắt đứt dòng suy nghĩ, co ngón tay lại, khẽ gãi vào lòng bàn tay Đỗ Vũ Phi.
Hơi ngứa ngứa...
Đối phương đột nhiên đứng bật dậy, lùi liên tiếp mấy bước, cố gắng lắm mới không quay đầu chạy thẳng. Vành tai anh đỏ ửng, lắp bắp: "Hơi... hơi ngứa..."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!