Trời đã tối hẳn, vầng trăng tròn treo cao trên bầu trời đêm tỏa xuống ánh nguyệt quang mờ ảo, hòa cùng ánh đèn đường chẳng biết đã thắp lên từ lúc nào, soi rọi mặt đất lồi lõm trông càng thêm đáng sợ.
May mắn là Qua Ngôn cũng không định đưa bọn họ đi quá xa. Xem xét tình trạng hiện tại của trường học, thực sự không thích hợp để đi bộ đường dài trong đêm tối. Anh xoay người, đi về phía một dãy ký túc xá khác nằm không xa ký túc xá hiệu trưởng.
Anh thành thục vặn mở cửa, nhấn công tắc điện xua tan bóng tối trong phòng, hiện ra trước mắt Tạ Y Vân là một căn phòng có bố cục chẳng khác gì bên phía hiệu trưởng.
"Đây là ký túc xá tân sinh viên ạ?!" Tuy cảm thấy khó tin, nhưng Tạ Y Vân vẫn hỏi khẽ một câu.
"Ký túc xá tân sinh viên vừa xa vừa trống trải, tôi sợ lúc đó các cậu lại thấy sợ." Qua Ngôn hơi nhấn mạnh ở chữ "sợ", liếc nhìn Đỗ Vũ Phi đang ngơ ngác.
Thấy đối phương hoàn toàn không nhận ra ý tứ thầm kín của mình, càng không nói đến việc nảy sinh cảm xúc tự hổ thẹn, anh bèn dời tầm mắt đi, tiếp tục nói: "Đây là căn hộ dành cho giáo viên, cô cứ ở đây trước đi."
"Đỗ Vũ Phi, cậu đi theo tôi." Anh đưa chìa khóa cho Tạ Y Vân, rồi gọi Đỗ Vũ Phi đang đứng sát bên cạnh cô một tiếng, đi về phía cửa.
Đỗ Vũ Phi ngẩn ra hai giây mới phản ứng lại được. Bọn họ đương nhiên không thể ở chung một phòng --- cho dù là biệt thự nhỏ hai tầng đi nữa cũng không thể.
Cậu đẩy vali, hạ thấp giọng nói nhanh với Tạ Y Vân: "Tí nữa mình qua tìm cậu." Không dám nhìn phản ứng của cô, cậu vội vã đuổi theo bước chân của Qua Ngôn, nhưng vẫn không quên giúp Tạ Y Vân cất gọn vali vào chỗ.
Qua Ngôn đi rất nhanh, bóng dáng Đỗ Vũ Phi cũng nhanh ch. óng biến mất trước mặt Tạ Y Vân.
Vừa quay đầu lại không thấy ánh mắt ướt át của Đỗ Vũ Phi, cô bỗng cảm thấy hơi không quen. Tạ Y Vân chậm rãi đóng cửa lại, mang theo một nỗi hụt hẫng khó hiểu, bắt đầu dọn dẹp phòng ốc.
"Cộc cộc cộc", tiếng gõ cửa sổ thanh thúy vang lên.
Tạ Y Vân đang cúi đầu viết nhật ký trên bàn ngước nhìn ô cửa kính sát đất sạch sẽ, liền thấy ngay chàng trai đang đứng ngoài ban công nhỏ. Cậu đã thay một bộ đồ khác, tóc hơi ẩm ướt như vừa mới tắm xong.
Không đi cửa chính mà lại thích leo cửa sổ là cái thói quen gì vậy? Tạ Y Vân theo bản năng nhìn xuống dưới ban công, nhất thời không biết đối phương rốt cuộc đã leo lên đây bằng cách nào mà vẫn giữ được vẻ mặt bình thản, hơi thở không chút dồn dập thế kia.
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
Sự nghi hoặc lướt qua tâm trí cô, nhưng nhớ lại dáng vẻ oai phong của hiệu trưởng dưới đống đổ nát, việc Đỗ Vũ Phi leo lên tầng hai hình như cũng chẳng là gì... nhỉ?
Tạ Y Vân cầm cuốn nhật ký, đẩy cửa kính sát đất ra rồi ngồi xuống ban công.
Không khí trong lành hòa quyện với hơi thở của núi rừng ùa tới.
"Cậu cảm thấy thế nào?" Tạ Y Vân ngửa đầu nhìn lên bầu trời. Đêm tối làm phông nền, tinh tú điểm xuyết, bầu trời đêm xa cách bấy lâu đã trở lại bên cô, sạch sẽ và thấu triệt như trong ký ức --- quả nhiên không cùng một thế giới mà.
Hồi cô học cấp ba, đã không còn nhìn thấy bầu trời sao như thế này nữa rồi. Mà bầu trời lúc này tinh khiết như vừa được gột rửa, chỉ có những vì sao lấp lánh rắc đầy không trung.
Thật hoài niệm. Tạ Y Vân ôm gối, rút tâm trí ra khỏi lượng thông tin phức tạp trong đầu, chuyên chú thưởng thức cảnh sắc trước mắt.
Đỗ Vũ Phi cũng ngồi xuống bên cạnh cô, học theo dáng vẻ cô mà hai tay ôm gối. Tay dài chân càng dài khiến động tác này trông có chút gượng gạo, nhưng cậu hoàn toàn không nhận ra.
Cậu không nhìn lên bầu trời như Tạ Y Vân mà quay đầu chăm chú nhìn cô. Nhìn vẻ mặt hoài niệm của cô, nhìn sự thư giãn giữa đôi lông mày cô, cảm giác căng thẳng trong lòng cậu bỗng chốc tan biến: "Thật tốt."
Tạ Y Vân quay sang nhìn cậu.
"Có cậu ở bên cạnh mình, thật tốt." Ánh mắt Đỗ Vũ Phi vẫn lấp lánh như mọi khi, giống như ánh mắt của người đang sở hữu cả thế giới, lại giống như một sự dõi theo trung thành và lặng lẽ: "Vân Vân, cậu không chỉ là kỳ tích của thế giới, mà còn là kỳ tích của riêng mình."
... Lại nữa rồi. Tạ Y Vân im lặng hai giây, uể oải nói: "Mình đang hỏi cậu, cậu thấy nơi này thế nào? Hiệu trưởng thế nào?" Cô gầm nhẹ một tiếng: "Không phải bảo cậu nói lời đường mật với mình!"
Bị mắng oan một tiếng, Đỗ Vũ Phi vẫn dùng ánh mắt ướt át nhìn cô. Cậu không phản bác, cũng không cố gắng tranh luận, chỉ nở nụ cười rạng rỡ với Tạ Y Vân, hận không thể vẫy cái đuôi lớn sau lưng để bày tỏ sự vui mừng hớn hở của mình.
Khí thế hừng hực của Tạ Y Vân bỗng chốc xì hơi. Cô trừng mắt nhìn Đỗ Vũ Phi đang cười ngây ngô không nói lời nào, nhỏ giọng hừ hừ: "Nói đi chứ."
Đỗ Vũ Phi mới hơi kiềm chế độ cong của khóe miệng, chớp mắt với cô: "Bởi vì đây không phải lời đường mật." Cậu đặt tay lên vị trí trái tim: "Mình chỉ muốn nói cho cậu biết những lời đầu tiên hiện lên trong lòng mình thôi."
Ánh sao trong mắt cậu còn rạng rỡ hơn cả dải ngân hà ngoài kia: "Nói cho cậu biết cậu tốt thế nào, nói cho cậu biết mình thích cậu biết bao, nói cho cậu biết mỗi giây phút ở bên cậu, mình đều siêu cấp hạnh phúc."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!