Khi biệt ly, thời tiết dường như chẳng mấy khi chiều lòng người.
Tạ Y Vân nhìn ra ngoài cửa sổ, mưa nhỏ lất phất bay, cái tiết trời tháng Sáu bỗng dưng sinh ra cảm giác bịn rịn, mang theo hơi thở của mùa xuân vẫn chưa chịu rời xa.
Cô vừa mới thẫn thờ một chút, ánh mắt của Tạ Dương Ngọc đã liếc sang. Theo tầm mắt cô nhìn thấy cảnh mưa ngoài cửa sổ, bà liền bắt đầu lải nhải: "Mấy ngày nay trời trở lạnh, mang thêm mấy chiếc áo dài tay đi."
Bà đặt vali đang thu dọn xuống, mở cánh tủ gỗ hơi cũ kỹ, rút vài chiếc áo được gấp phẳng phiu trong đống đồ ra rồi xếp vào vali. Tay làm không nghỉ, bà vẫn không quên dặn dò: "Đến trường rồi thì nhớ giữ mối quan hệ tốt với bạn bè, đừng có làm theo tính khí của mình; còn nữa, không được bắt nạt Đỗ Vũ Phi, mẹ thấy thằng bé chẳng biết từ chối con thế nào đâu, con tự mình phải biết chừng mực đấy."
Tạ Dương Ngọc đóng vali lại, xách nó đi về phía phòng khách, giọng nói vọng lại từ xa vào tai Tạ Y Vân: "Mẹ để lại số điện thoại cho thầy Qua rồi, bảo thầy có chuyện gì cứ gọi cho mẹ."
Tiếng vali chạm đất vang lên nhẹ nhàng nơi phòng khách, sau đó là tiếng mở khóa lần nữa, giọng Tạ Dương Ngọc lại vang lên: "Nếu thầy Qua mà mách tội con với mẹ, xem mẹ có lên tận trường tìm con không?"
Âm cuối hơi cao lên, mang theo vẻ đe dọa đầy ẩn ý mà Tạ Y Vân vốn đã quá quen thuộc.
Nỗi buồn ly biệt của Tạ Y Vân bỗng chốc tan biến, cô xỏ đôi dép đi trong nhà hình thỏ con chạy ra phòng khách. Đôi tai thỏ dài ngoằng lắc lư theo nhịp bước, mang theo vẻ ngây thơ đầy thú vị, trông cực kỳ hợp với dáng vẻ mềm mại của cô.
Tạ Y Vân đảo mắt, trợn tròn xoe, tận dụng "buff" đáng yêu từ bộ đồ ngủ lông xù trên người, tung chiêu làm nũng với mẹ hiền Tạ Dương Ngọc: "Mẹ ơi~ con lớn chừng này rồi, mẹ còn trao đổi số điện thoại với thầy giáo, thầy chắc chắn sẽ nghĩ con là đứa trẻ không rời được nhà cho xem~"
Cô lắc lư đầu, kéo dài giọng nũng nịu: "Con hứa sẽ ngoan mà, mẹ cứ yên tâm đi~"
Bà Tạ Dương Ngọc rùng mình một cái, bỏ chiếc máy sấy tóc vào vali, mặt đầy vẻ chê bai quay sang nhìn cô: "Ghê quá đi mất, con học ở đâu ra cái giọng điệu sến súa đó thế?"
Ánh mắt bà đảo một vòng trên người cô, mất kiên nhẫn xua tay: "Mau đi thay quần áo đi, mấy giờ rồi? Còn mặc đồ ngủ à?"
Chiêu bài đáng yêu bị chê bai t.h.ả. m hại, Tạ Y Vân hậm hực quay về phòng, lại nghe thấy tiếng Tạ Dương Ngọc nói với theo: "Còn nữa! Cái ngữ con mà đòi ngoan á? Con đừng có vừa đến trường đã gây chuyện cho mẹ là mẹ đã tạ ơn trời đất lắm rồi."
Ga tàu hỏa thành phố S.
Thời điểm này tàu cao tốc vẫn chưa trở thành phương tiện giao thông chủ đạo, tàu hỏa vẫn chiếm vị trí độc tôn trong những chuyến đi xa. Ga tàu thành phố S đương nhiên chưa rơi vào cảnh bị dỡ bỏ để xây lại như sau này. Trong dòng người đông đúc, những hỉ nộ ái ố của cuộc đời vẫn liên tục diễn ra.
Khi mẹ con Tạ Y Vân đến nơi, Qua Ngôn và Đỗ Vũ Phi đã đợi sẵn một lúc.
"Chúng tôi không đến muộn chứ?" Tạ Dương Ngọc nhìn đồng hồ, tay trái xách vali, tay phải dắt Tạ Y Vân len qua dòng người, từ xa đã chào hỏi Qua Ngôn.
"Không ạ, thời gian vừa đẹp." Qua Ngôn mỉm cười đứng dậy, chưa kịp cử động thì Đỗ Lương đã bước tới đón lấy chiếc vali.
Tạ Y Vân ngó đầu nhìn, mới nhận ra Đỗ Lương và Mục Vân đều đang đứng bên cạnh, rõ ràng cũng đến để tiễn Đỗ Vũ Phi.
Ánh mắt Đỗ Vũ Phi dừng lại trên người Tạ Y Vân. Hôm nay cô mặc một chiếc váy liền thân màu trắng, trông càng xinh xắn hơn, khiến cậu không tự chủ được mà bước về phía cô hai bước. Bị cái nhìn lơ đãng của Đỗ Lương quét qua, cậu dứt khoát chạy nhanh đến bên cạnh Tạ Y Vân. Đôi tay khẽ cử động trong không trung, cuối cùng vẫn không dám nắm lấy tay cô, chỉ khẽ nói: "Hôm nay cậu cũng rất đẹp."
Tạ Y Vân rời mắt khỏi cuộc trò chuyện giữa Tạ Dương Ngọc và Mục Vân, nghe vậy liền phóng khoáng xoay một vòng, má lúm đồng tiền thoắt ẩn thoắt hiện: "Mẹ tớ dẫn đi mua hôm qua đấy."
Cậu cũng không nhịn được mà cười theo: "Hôm qua mẹ tớ cũng mua cho tớ rất nhiều quần áo."
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
Tạ Y Vân liếc nhìn chiếc áo sơ mi trắng như mọi khi trên người cậu, không đưa ra bình luận gì.
Cuộc xã giao giữa Tạ Dương Ngọc và Mục Vân cuối cùng cũng kết thúc, chuyển sang màn khách sáo với Qua Ngôn.
May mà trình độ của Qua Ngôn khá cao, chỉ vài câu đã đi thẳng vào vấn đề chính: "Tôi sẽ chăm sóc tốt cho hai em, anh chị cứ yên tâm."
Thầy nhìn đồng hồ, nhắc nhở họ: "Sắp đến giờ lên tàu rồi, mọi người có lời gì muốn dặn dò thì tranh thủ nhanh lên."
Tạ Dương Ngọc mỉm cười với Đỗ Vũ Phi: "Tính tình Vân Vân không tốt, nếu nó có làm gì quá đáng, cháu nhất định đừng có nhịn, cứ liên lạc với cô, cô sẽ dạy dỗ nó."
Tạ Y Vân há hốc miệng, rất muốn tranh luận với bà Tạ xem rốt cuộc tính tình cô "không tốt" ở chỗ nào.
Nhưng cô chẳng có cơ hội mở lời, vì Đỗ Lương đã tiếp lời ngay sau đó.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!