Chương 11: Đặc Biệt

Nhiệt độ ngoài trời dần tăng cao, người đi bộ trên phố thưa thớt hẳn đi, chỉ riêng bệnh viện là dường như không chịu chút ảnh hưởng nào từ cái nắng gay gắt --- một mặt là nhờ dàn máy điều hòa cần mẫn làm việc, giữ cho nhiệt độ bên trong luôn ở mức mát mẻ, thậm chí có phần hơi lạnh; mặt khác là bởi vì bất kể thời tiết ra sao, đã có bệnh thì vẫn phải đi tìm bác sĩ.

Vài khu bệnh vẫn vắng vẻ như mọi khi. Tạ Y Vân đứng bên cửa sổ, nhìn xuống hành lang đông đúc người qua kẻ lại ở phía dưới, rồi lại nghiêng đầu nhìn sang khung cảnh trống trải dưới một cửa sổ khác. Hai khung cửa sổ phân chia rạch ròi, giống như hình ảnh thu nhỏ của hai thế giới khác biệt.

Tạ Y Vân hứng thú quan sát muôn màu nhân gian phía dưới, nghe thấy tiếng cửa sau lưng bị đẩy ra nhưng cô vẫn đứng im không nhúc nhích.

Ngược lại, đối phương là người lên tiếng trước: "Cô có vẻ rất quan tâm đến chuyện sinh t. ử nhỉ?"

Tạ Y Vân thu lại ánh nhìn, quay đầu lại nhìn bác sĩ Vương. Ông vẫn như trước, tay cầm cuốn hồ sơ bệnh án, đeo kính, nở nụ cười khách sáo mà xa cách, tạo cảm giác khó gần và có phần quá đỗi lạnh lùng.

Tạ Y Vân ngồi lại vào ghế, đ.á.n. h trống lảng: "Hôm nay vẫn như cũ ạ?"

Bác sĩ Vương đan hai tay vào nhau, đặt dưới cằm, âm thầm quan sát biểu cảm của Tạ Y Vân: "Chúng ta đã nói rất nhiều chuyện liên quan đến cô rồi, hôm nay hay là bàn chuyện khác đi?"

"Vậy là vẫn như cũ rồi." Tạ Y Vân đưa ra kết luận. Tuy cô không hiểu rõ quy trình tư vấn tâm lý, nhưng cô vẫn nhận ra được những điểm tinh vi trong mấy lần tư vấn trước của bác sĩ Vương --- thay vì làm dịu tình trạng của cô, thì hướng đặt câu hỏi và giao tiếp của đối phương đều rất rõ ràng: Tìm hiểu cô, và tìm hiểu cô sâu hơn nữa.

Dù đối phương hỏi một cách rất ẩn ý, nhưng đây không phải là chuyện có thể giấu được người bị hỏi.

Tạ Y Vân không thấy phản cảm, chỉ là có chút tò mò. Cô ngồi ngay ngắn, thuận theo lời đối phương: "Ví dụ như anh Từ Đông ở Cục Giám Sát đó ạ?"

Cô cũng quan sát biểu cảm của đối phương, nhưng khác với sự kín kẽ của bác sĩ Vương, thái độ quan sát của cô gần như hiện rõ mồn một trên mặt.

Bác sĩ Vương hồi tưởng lại: "Ồ, cô nói cái cậu đã mời cô về Cục Giám Sát làm việc à?"

Giọng ông không mấy d.a. o động, hỏi ngược lại Tạ Y Vân: "Cô thấy tò mò về cậu ta sao?"

"Cháu tò mò là tại sao anh ta lại đưa ra lời mời đó với cháu." Tạ Y Vân ngửa đầu nhìn ông, mỉm cười có chút ngượng ngùng: "Tuy sau khi cháu từ chối thì anh ta không xuất hiện nữa, nhưng kết hợp với thái độ của bác sĩ dành cho cháu, cháu đoán nguyên nhân chắc là liên quan đến thân phận 'người dẫn dắt' của cháu?"

Cô rướn người về phía trước, hạ thấp giọng hỏi một cách đầy phấn khích: "Nói thật đi ạ, có phải các chú phát hiện ra cháu là một thiên tài không?" Có phải cái "bàn tay vàng" sau khi trọng sinh của mình cuối cùng cũng xuất hiện rồi không?

Tạ Y Vân mang theo dự cảm phấn khích, chăm chú nhìn bác sĩ Vương.

Bác sĩ Vương thót tim trước câu nói của Tạ Y Vân, suýt chút nữa thì không giữ nổi vẻ mặt bình thản. Ông đưa tay đẩy kính để che giấu biểu cảm trên mặt: "Chưa từng qua dẫn dắt mà đã có thể trấn an được một 'Nghệ Thú' thú hóa hoàn toàn, điều này ít nhất đã chứng minh được một điểm."

Ông nhấp một ngụm nước, nhìn Tạ Y Vân đang đầy tò mò, nói tránh đi: "Độ đồng điệu giữa cô và đối phương rất cao, cao đến mức dù chưa thiết lập quan hệ dẫn dắt, cậu ta vẫn sẽ bị cô trấn an theo bản năng."

"Cho nên, cháu đúng là một thiên tài." Tạ Y Vân rút ra kết luận, sau đó nghĩ lại thấy hình như chuyện này cũng chẳng để làm gì, bèn quẳng nó sang một bên rồi hỏi sang chuyện khác: "Tình hình của Đỗ Vũ Phi thế nào rồi ạ?"

"Lúc trước cháu đi thăm, hình như anh ấy không có gì bất thường?" Cô hỏi với vẻ không chắc chắn: "Trò chuyện hay phản ứng khác đều rất bình thường, bác sĩ điều trị nói tiến độ hồi phục của anh ấy rất tốt..."

"Cháu nghe bác sĩ nói là chú đã đến gặp anh ấy rồi, chú có kết luận nào khác không?" Cô nở một nụ cười vừa dịu dàng vừa ngoan ngoãn, nhưng lời nói lại đ.â. m trúng t. ử huyệt, khiến bác sĩ Vương lại phải đưa tay đẩy kính.

Cảm xúc d.a. o động chỉ trong thoáng chốc, ông nhanh ch. óng lấy lại bình tĩnh, viết thêm một dòng mới vào cuốn hồ sơ dày đặc chữ: "Bác sĩ Trương rất giàu kinh nghiệm, ông ấy nói tiến độ tốt thì chắc chắn là phục hồi tốt thật."

"Vậy còn bác sĩ Vương, chú thấy thế nào?"

Tay bác sĩ Vương khựng lại, ông ngẩng đầu nhìn cô, giọng điệu lộ rõ sự nghi ngờ lạnh lùng: "Nếu tôi phát hiện ra vấn đề, chắc chắn sẽ trao đổi với bác sĩ Trương..."

Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)

Ông nhíu mày, vẻ mặt vốn đã lạnh lùng giờ thêm phần nghiêm nghị: "Hay là cô đang nghi ngờ đạo đức nghề nghiệp của tôi?"

Tạ Y Vân không bị vẻ mặt đó dọa sợ, cô lộ ra vẻ mặt vô tội, như thể không hiểu tại sao ông lại phản ứng mạnh như vậy: "Cháu chỉ muốn nghe ý kiến của chú thôi mà."

Cô hạ thấp giọng, nheo mắt nhìn ông: "Mấy câu của bác sĩ điều trị cháu nghe đến mòn cả tai rồi, cháu nghĩ một người ở vị trí bên thứ ba như chú có lẽ sẽ có góc nhìn khác."

"Không có thì thôi, chú nhạy cảm thế làm gì?" Tạ Y Vân lầm bầm nhỏ giọng. Thấy đối phương cúi đầu tiếp tục viết gì đó vào hồ sơ, cô lại truy hỏi: "Bác sĩ Vương? Chú nói đi mà."

Sau khi viết xuống bốn chữ "Cực kỳ nhạy bén", bác sĩ Vương mới dừng b. út, sắp xếp lại suy nghĩ rồi nói: "Thực ra tôi không khuyên cô thiết lập quan hệ dẫn dắt với cậu ta. Bây giờ cô chưa rõ tình hình, nhưng đợi đến khi nhập học, cô sẽ thấy mọi chuyện phức tạp hơn cô tưởng nhiều."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!