Chương 100: Bụi trần lắng xuống

"Nhưng có thể đàm phán mà." Qua Ngôn chân thành nói: "Cô ấy còn trẻ, lại đột ngột nắm giữ sức mạnh quá lớn, tự nhiên sẽ có cái khí khái muốn đi đâu thì đi, làm gì thì làm. Nhưng chúng ta đều biết, thế giới này không vận hành như vậy."

"Sống ở nhân gian thì phải tuân thủ quy tắc của nhân gian."

Tiền Nguyên Trung nhướn mí mắt: "Mấy lời này, anh đi mà nói với con bé."

"Nói với cô ấy không thông, chẳng lẽ không có người nói thông sao?" Qua Ngôn dẫn dắt từng bước.

"Có người...? Ai...?" Lời Hiệu trưởng khựng lại trong miệng, ông nhìn Qua Ngôn, dưới ánh mắt khích lệ của đối phương, ông tự chỉ vào mình: "Anh bảo tôi á?" Ông sực tỉnh, dứt khoát nói: "Tôi có thể thông suốt, nhưng liên quan gì đến việc con bé có muốn nghe hay không?"

Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)

"Anh thực sự nghĩ rằng nếu tôi không ngăn cản, các anh có thể làm gì được con bé sao?" Tiền Nguyên Trung khinh khỉnh: "Tôi là đang nghĩ cho thế giới đấy. Đám trẻ bây giờ chẳng có định tính gì cả, hôm nay muốn làm anh hùng, ngày mai có khi lại muốn làm đại ma vương hủy diệt thế giới. Các anh mà cứ cuống cuồng ép uổng nó, thì cứ đợi mà xem lời đe dọa của nó biến thành hiện thực đi."

"Tôi hiểu, tôi cũng hiểu cô ấy như thầy vậy." Qua Ngôn nở nụ cười ôn hòa, nhỏ nhẹ nói với Tiền lão: "Cô ấy không thích đàm phán, cô ấy không muốn nhượng bộ, vậy thì thầy đứng ra cũng vậy thôi."

Vẻ mặt Tiền lão hiện lên nét "vậy chỗ nào".

"Thầy đàm phán giúp cô ấy, thầy nhượng bộ giúp cô ấy, thầy giành quyền lợi giúp cô ấy, chẳng phải đều như nhau sao?" Qua Ngôn ôn tồn nói: "Cô ấy đã chạy tới trường học, chắc chắn là tin tưởng thầy nhiều hơn. Tôi nghĩ..."

"Anh đừng có mà nghĩ nữa." Tiền Nguyên Trung nhảy dựng lên khỏi ghế: "Không đời nào! Cái việc vừa không được lòng bên này vừa chẳng được lòng bên kia như thế..."

"Xem thầy nói kìa, chẳng phải bây giờ thầy cũng đang ở thế không được lòng bên nào đó sao? Có gì khác biệt đâu?" Nụ cười của Qua Ngôn rơi vào mắt Tiền Nguyên Trung trông còn đáng ghét hơn cả đám người vừa bị ông đuổi ra ngoài lúc nãy.

"Cút, cút mau đi, chuyện này không có gì để bàn cả."

Qua Ngôn lùi lại vài bước tới cạnh cửa mới thong thả nói: "Thầy sẽ không để tình hình cứ thế này mãi đâu."

"Cút!"Một tháng sau.

Tạ Y Vân đã hòa nhập vào cuộc sống đại học một cách không có chút trở ngại nào, và thành công trở lại quỹ đạo cuộc đời đúng đắn của mình: yêu đương, lên lớp. Thời gian vô tình trôi qua kẽ tay, cuộc sống ký túc xá bình yên thực sự quá đỗi tuyệt vời.

Tạ Y Vân vừa cảm thán, vừa chọn cách phớt lờ thực tế rằng cô căn bản không phải là một sinh viên đúng nghĩa. Không nộp bài tập, không phải đi học tự học sáng tối, muốn nghe môn nào thì nghe môn đó, thật sự là quá lý tưởng. Hà tất cứ phải giống như những người khác chứ?

Nước quá trong thì không có cá, thế này là vừa đẹp.

Tạ Y Vân đưa tay nhận tài liệu, mở chiếc túi giấy kraft lớn ra, liếc nhìn những tập hồ sơ dày đặc bên trong, không khỏi lộ ra vẻ ghét bỏ. Cô cũng không xem kỹ, tiện tay ném cho Đỗ Vũ Phi, rồi mới quay sang hàn huyên với vị Hiệu trưởng bỗng chốc già đi trông thấy sau một tháng qua: "Hiệu trưởng, trông thầy già đi nhiều đấy ạ."

Có ai hàn huyên kiểu đó không? Vừa mở mồm đã bảo người ta già?

Hiệu trưởng mệt mỏi lườm cô một cái: "Em thử đi đàm phán với đám người kia xem."

"Chẳng phải lúc đầu thầy cứ nhất quyết đòi giúp sao? Thật là ngại quá đi." Tạ Y Vân nói vậy nhưng mặt chẳng có tí gì là ngại ngùng: "Thầy đã lớn tuổi thế này rồi mà còn phải giúp bọn em lo liệu việc này."

"Em đã bảo rồi, không cần đàm phán." Tạ Y Vân ra vẻ "qua cầu rút ván": "Chỉ là thầy quá dung túng họ thôi, kẻ yếu bày tỏ sự khiêm nhường trước kẻ mạnh là chuyện đương nhiên..."

"Xã hội pháp trị đấy nhé." Hiệu trưởng mệt mỏi nhắc nhở cô một câu.

"Xã hội pháp trị đã cứu được bao nhiêu mạng người rồi." Tạ Y Vân lặp lại theo: "Xã hội pháp trị đúng là tuyệt vời quá đi."

Đỗ Vũ Phi đứng bên cạnh nghiêm túc đọc từng trang tài liệu, vẻ mặt nghiêm trọng, trông hoàn toàn lạc lõng so với sự thong dong của Tạ Y Vân.

Đây mới là phản ứng bình thường chứ. Hiệu trưởng nghĩ vậy rồi dời tầm mắt sang Tạ Y Vân.

"Thầy nhìn em làm gì?" Tạ Y Vân đang gặm táo, tranh thủ hỏi một tiếng.

Ánh mắt Hiệu trưởng liếc về phía Đỗ Vũ Phi đang làm việc nghiêm túc.

Tạ Y Vân hiểu ra, cô mỉm cười: "Vũ Phi cứ hay lo mấy chuyện không đâu ấy mà, em đã nói với anh ấy rồi, nếu thực sự có vấn đề gì thì đó cũng là do Hiệu trưởng đàm phán..."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!