Chương 1: Trọng sinh

Ánh nắng xuyên qua lớp rèm cửa mỏng rọi vào trong phòng, lướt qua mặt bàn viết lộn xộn cạnh cửa sổ, trượt qua chiếc gối ôm hình cún con mềm mại, cuối cùng dừng lại trên người thiếu nữ đang nằm trên giường.

Tạ Y Vân xoay đầu né tránh ánh sáng, lầm bầm một câu: "Đóng rèm vào..."

Chuông báo thức chưa reo mà trời đã sáng rồi sao? Ý nghĩ này lướt qua khiến cô giật mình tỉnh giấc khỏi cơn mộng mị --- Sắp muộn làm rồi!

Tạ Y Vân bật dậy như lò xo, theo bản năng quờ tay tìm chiếc điện thoại quen thuộc bên gối nhưng hụt tay. Cảm giác trống rỗng đó mới thực sự khiến cô tỉnh táo hẳn.

Nhìn chằm chằm vào không gian quá đỗi quen thuộc hồi lâu, cổ Tạ Y Vân phát ra tiếng kêu "răng rắc" khô khốc khi cô cứng nhắc quay đầu nhìn quanh phòng ngủ đầy kỷ niệm: Bức tường dán đầy poster các ngôi sao đủ màu sắc, chiếc tủ quần áo gỗ kiểu cũ, và trong chiếc gương đứng tựa vào tường là một thiếu nữ với gương mặt căng tràn collagen, dù đang treo hai quầng thâm mắt to đùng nhưng vẫn toát lên hơi thở thanh xuân.

Nếu không phải căn bệnh tâm thần tiềm tàng bấy lâu nay cuối cùng cũng bộc phát, thì hẳn là cô đã trọng sinh rồi.

Tạ Y Vân hất tung chiếc chăn mỏng đang đắp bụng, nhìn xuống vòng eo thon gọn, không kìm được mà đưa tay sờ thử. Chao ôi, làn da săn chắc này, vòng eo nhỏ đến mức sờ thấy cả xương này...

"Đói bụng rồi à?" Tạ Dương Ngọc tay cầm xẻng nấu ăn, đứng ở cửa nhìn con gái hồi lâu. Thấy nụ cười của con bé dần trở nên méo mó, bà cuối cùng cũng không nhịn được mà lên tiếng: "Nghĩ gì thế? Cười trông cứ..."

Bà cân nhắc từ ngữ rồi chốt hạ: "Rợn người thế?"

Động tác của Tạ Y Vân khựng lại. Nhìn người mẹ trẻ ra đến chục tuổi, cô chưa kịp dâng trào cảm xúc nhớ nhung hay lao đến ôm chầm lấy bà thì đã bị một câu nói của bà làm cho ngẩn ngơ: "Đúng rồi, hôm qua thi cử thấy thế nào?"

Bà vờ như vô tình khua khua chiếc xẻng, nở một nụ cười hiền hậu, nhẹ giọng hỏi: "Hôm qua thi xong về thấy tâm trạng con không tốt lắm nên mẹ cũng không hỏi."

Tạ Y Vân quá hiểu mẹ mình rồi. Biểu cảm này nhìn thì như gió xuân ấm áp, thực chất là giấu kín sát cơ, chỉ đợi cô lơi lỏng cảnh giác là sẽ tung đòn chí mạng. Phản xạ có điều kiện khiến cô thốt ra: "Cũng ổn ạ, đề bài đều..."

Khoan đã? Thi? Thi gì cơ?

Trước khi định lấp l.i.ế. m cho qua chuyện, Tạ Y Vân bỗng cảnh giác hẳn lên. Mẹ cô

- Tạ Dương Ngọc

- vốn thực hiện phương pháp giáo d.ụ. c "thả rông", tóm lại là nuôi sao cũng được. Bà chẳng mấy khi quan tâm đến điểm số hay biểu hiện ở trường của cô, miễn là những kỳ thi quan trọng không quá tệ thì bà đều mắt nhắm mắt mở coi như không có chuyện gì.

Nguyên nhân một phần vì bà bận rộn công việc, phần khác là vì đặc thù của gia đình đơn thân. Kết quả là dưới sự giáo d.ụ. c kiểu chăn cừu đó, Tạ Y Vân đã thuận lợi trở thành một người bình thường chẳng có đóng góp gì mấy cho xã hội --- ít nhất là trước khi cô trọng sinh.

Nhưng giờ thì khác rồi, cô đã trọng sinh!

Tạ Y Vân xốc lại tinh thần, trong đầu đã vẽ ra quỹ đạo cuộc đời rực rỡ tiếp theo: Nỗ lực học tập, trở thành thiên tài, nhảy lớp vào đại học trọng điểm...

Cô chưa ăn thịt heo thì chẳng lẽ chưa thấy heo chạy bao giờ sao? Đã đến lúc phát huy hết "nền tảng tri thức" tích lũy được trong giới ngôn tình rồi.

Đầu tiên, nỗ lực học tập, trở thành thiên tài... Tạ Y Vân cúi đầu nhìn vòng eo thon thả và bộ n.g.ự. c "màn hình phẳng" đã phát triển hoàn thiện của mình, rơi vào trầm tư. Việc trở thành "thiên tài nhi đồng" có vẻ gặp chút khó khăn nhỏ --- trông cô dường như không còn nằm trong phạm vi nhi đồng nữa rồi.

Không sao, thiếu gì mô

-típ trọng sinh về năm lớp 12, trước kỳ thi đại học nỗ lực luyện đề rồi trở thành thủ khoa. Tạ Y Vân phấn chấn trở lại, tiếp tục nghĩ: Chỉ cần cô cố gắng...

"Sao con cứ ngẩn người ra thế?" Thấy con gái mình biểu cảm thay đổi từ rợn người sang cười ngốc, Tạ Dương Ngọc cuối cùng phải gõ cửa để kéo sự chú ý của cô lại: "Hôm qua môn Văn tổng hợp có khó không? Khó cũng không sao, chẳng qua cũng chỉ là thi đại học thôi mà..."

???

Tạ Y Vân choàng tỉnh khỏi bản kế hoạch tươi đẹp. Khoan đã? Cái gì mà "chẳng qua cũng chỉ là thi đại học"? Hóa ra hôm qua cô vừa bước ra khỏi phòng thi đại học xong ư?

Tạ Y Vân cứng đờ người trên giường như một tảng băng lớn, rồi dưới hiện thực tàn khốc, tảng băng ấy nứt vỡ từng mảnh, để lộ ra thực trạng bi t.h.ả. m bên dưới.

"Hôm qua con thi đại học ạ?" Cô hỏi lại với vẻ không thể tin nổi, mắt nhìn chằm chằm người mẹ kính yêu, mong chờ bà thốt ra một từ phủ định dứt khoát.

"Thi đến lú người rồi à?" Tạ Dương Ngọc lau tay vào tạp dề, bước vào phòng sờ trán con gái: "Không sốt... Vậy là cảm thấy làm bài tệ thật rồi?"

Bà nhíu mày, lo lắng nhìn cô: "Mẹ chẳng bảo rồi sao, không cần áp lực quá, cứ coi như một kỳ thi bình thường là được."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!