Chương 8: Ngoại truyện: Tiền Tịnh

(Góc nhìn cá nhân của Tiền Tịnh, không phải giải thích chính thức)

Trần Thần đúng là thứ chó nó còn chê.

Dựa vào cái gì mà tỏ tình với tôi?

Dựa vào việc nhà hắn ta có tiền à?

Nhà tôi cũng có tiền, chẳng lẽ tôi phải đồng ý liên hôn với hắn?

Ngoài mấy đồng tiền thối đó ra, hắn có cái gì?

Còn tưởng mình ai gặp cũng yêu?

Còn dám than thở với tôi, phụ nữ đến với hắn chỉ vì tiền.

Hắn đúng là không biết bản thân ở đâu.

Không vì tiền thì vì cái gì?

Vì một tên một năm quen mười tám cô bạn gái?

Hay vì hắn là cái hàng tươi đem bán sang Myanmar còn được vài chục nghìn?

Buồn cười ch ế t mất.

Không có năng lực gì mà còn trách người khác ham tiền.

Ít nhất phải có cái gì đáng để người ta ham chứ!

Một năm mười tám người yêu mà còn tự gắn mác "chung tình".

Cũng giỏi thật, ghê tởm người khác.

Có chó cũng không tin.

Cũng chỉ có thể dùng tiền mà mập mờ đứa trẻ mồ côi Kiều Túy.

Nhưng Kiều Túy thì khác.

Cô ấy chỉ nhận tiền thôi.

Đến lúc thật sự có chuyện, còn là người chạy nhanh nhất.

Loại đàn ông ngu xuẩn như hắn, nên cô độc đến chết dưới đi.

Còn dám theo đuổi tôi?

Hắn xứng à?

Tôi thà cả đời không lấy chồng, cũng không lấy hắn.

Nhiều xe như vậy, sao lại cố tình chọn chiếc đó?

Còn cố ý để Kiều Túy đi xe du lịch.

Rõ ràng là cô lập người ta.

Còn chuyện để cô ấy một mình trên núi, rõ ràng là cố tình đuổi hết mọi người đi, chỉ để lại Kiều Túy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!