8.
Chu Lạc ở chỗ tôi một thời gian, tôi dẫn cậu ấy đi mua thêm quần áo.
Quần áo của cậu ấy phần lớn phải đặt vải riêng.
Không phải để làm màu, chỉ là vải đặt riêng ổn định hơn.
So với người khác, "thiếu gia" nhà tôi mới là kiểu thể chất quý tộc thật sự.
Đây đã là lần thứ bảy trong năm tôi đi mua sắm lại "tình cờ" gặp Trần Thần.
Gặp mãi cũng thành quen.
Anh ta nhìn tôi, gương mặt sa xầm hơn trước rất nhiều.
Chu Lạc không ưa anh ta.
Vừa thấy đã càm ràm:
"Cái mặt lúc nào cũng đen như đáy nồi… Chị, chị nợ anh ta bao nhiêu tiền vậy? Không thì em bán thân trả nợ cho chị nhé? Suốt ngày nhìn cục than đó mệt thật."
"Im đi. Anh ta tặng chị một căn nhà, chính là căn tụi mình đang ở đấy."
"Gì cơ? Chuyện nhỏ vậy thôi à? Hai đứa mình góp lại cũng đủ, không thì trả lại đi!"
"Cậu im ngay! Vì cái nhà này, chị phải đi dã ngoại với đám thiếu gia đó, xong còn đi bộ xuyên núi cả đêm! Đây là thứ chị đáng được nhận!"
Chu Lạc lập tức đau lòng:
"Chị vất vả quá… đợi em. Công ty em mới mở với bạn dạo này cũng có tiến triển. Sau này kiếm được tiền, em mua cho chị mười tám căn!"
"Chị thi cao học đi! Lúc đó em qua đây học cùng chị. Bạn em hỏi sao em ở đây, em sẽ nói, em nuôi nghiên cứu sinh… nghĩ thôi đã thấy vui rồi."
"Cút…"
Trần Thần nhìn hai cái đầu chúng tôi chụm lại, không nhịn được nhíu mày:
"Có chuyện gì phải đứng gần vậy?"
Chu Lạc cúi đầu lẩm bẩm:
"Nói xấu anh đấy."
Nhưng ngẩng lên lại nở nụ cười:
"Anh Trần, sau này em không ở đây, nhờ anh chăm sóc chị em giúp. Chị em nhát lắm, kiểu đi bộ cả đêm trong núi như vậy… đừng để xảy ra nữa. Dù sao chị ấy cũng là con gái, sẽ sợ…"
Trần Thần sững lại:
"Tôi khi nào để cô ấy"
Anh ta nói đến đây thì dừng lại, ánh mắt khóa chặt vào tôi.
Tôi lặng lẽ cúi đầu.
Không phải tôi nói. Không liên quan đến tôi.
Chu Lạc lại kéo anh ta, tiếp tục:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!