5.
Trần Thần vẫn như trước, ba ngày hai bữa lại gọi tôi đi ăn.
Có một ngày, có lẽ nhớ lại lời hứa sinh nhật trước đó
Anh ta sang tên cho tôi một căn nhà.
Không lớn.
Ba phòng ngủ, một phòng khách.
Chưa từng có ai ở.
Đối với Trần Thần mà nói, chắc chỉ là kiểu tài sản để sẵn… tiện tay đem tặng.
Ngày cầm sổ đỏ trong tay
Tôi vẫn vui như mọi khi.
Cười tít mắt, đi xem khắp căn nhà nhỏ của mình.
Trần Thần không hiểu:
"Chỉ là một căn nhà nhỏ thôi mà, thích đến vậy sao?"
Tôi rất nghiêm túc gật đầu:
"Anh không hiểu đâu."
Tôi vẫn ở hội kỷ luật.
Lúc không có tiết, tôi còn đi học thay cho Trần Thần.
Yêu cầu của anh ta rất đơn giản
Miễn là anh ta không lên lớp, thì đừng để xảy ra chuyện.
Tôi tận tâm làm việc.
Đến Tết.
Ai cũng về nhà.
Còn tôi không về.
Vì… tôi không có nhà.
Tôi đến căn nhà của mình.
Nhà chỉ sửa sơ qua, đến cả cái tivi cũng không có.
Tôi nghĩ một chút, quyết định trước Tết đi mua một cái.
Trong lúc đi xem đồ điện, tôi lại gặp Trần Thần.
Có lẽ anh ta đang dẫn em gái đi chơi.
Em gái anh ta rất đáng yêu, khoảng tám chín tuổi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!