Chương 9: (Vô Đề)

"Cậu đừng khóc mà, xin lỗi, tôi sẽ nhẹ tay hơn." Hứa Lê Minh đưa tay định kéo nàng dậy, nhưng cơ thể cô gái mềm nhũn như kẹo mạch nha tan chảy, nhặt cách nào cũng không đứng lên nổi.

Hứa Lê Minh hoàn toàn hết cách. Cô hiếm khi luống cuống tay chân như vậy, lục lọi nửa ngày mới móc ra được một tờ khăn giấy nhăn nhúm, đưa cho Lục Bạch Thiên.

Lục Bạch Thiên nhận lấy khăn giấy, chậm rãi ngồi dậy từ dưới đất. Nàng dùng ống quần che kín giày, lại dùng ống tay áo che đi ống quần.

"Tôi không phải ở bẩn đâu." Lục Bạch Thiên khẽ nói, lời giải thích nghe thật tái nhợt, "Ngày nào tôi cũng giặt quần áo."

"Tôi sẽ giặt sạch mà."

Hứa Lê Minh hoàn toàn ngẩn người. Miệng cô đóng mở vài lần mới ý thức được Lục Bạch Thiên đang nói gì, bèn dời mắt xuống, đánh giá bộ quần áo kia.

Bộ đồ thể thao màu xám đã được giặt đến mềm oặt, quần cũng bị giặt nhiều đến mức sợi vải sờn rách và bạc màu. Đôi giày bị nắng làm ố vàng, nhưng tổng thể lại sạch sẽ, gọn gàng.

Ánh mắt cô như có thực thể, chạm vào Lục Bạch Thiên từ trên xuống dưới. Gương mặt trắng như tuyết của Lục Bạch Thiên lại bắt đầu ửng hồng.

"Tôi đâu có thấy cậu bẩn." Hóa ra nàng khóc là vì chuyện này. Hứa Lê Minh bật cười, "Chỉ là giãn cơ thôi mà, cậu nghĩ đi đâu thế?"

Mặt Lục Bạch Thiên càng đỏ hơn.

"Cái này, của cậu." Tay nàng hơi nâng lên, lòng bàn tay nắm chặt đến trắng bệch giờ mới mở ra. Cuối cùng nàng cũng ngước mắt nhìn Hứa Lê Minh, đôi mắt sau gọng kính trong veo không chút vẩn đục, đen trắng phân minh.

Trong lòng bàn tay nàng là một chiếc dây buộc tóc màu đen, bên trên có đính một ngôi sao nhỏ màu bạc.

"Tôi giặt rồi."

"Chỉ là một cái dây buộc tóc, không cần trả đâu." Hứa Lê Minh xua tay, bất đắc dĩ nói, "Giờ thì giãn cơ được chưa, Lục Bạch Thiên?"

Hơn nửa tiết học còn lại, cô gái nhỏ vô cùng yên tĩnh và ngoan ngoãn. Bảo làm gì thì làm nấy, không khóc nữa, chỉ thi thoảng người hơi cứng lại và run lên, đặc biệt là khi Hứa Lê Minh ghé sát vào.

Nhưng Hứa Lê Minh không nghĩ nhiều, người sống nội tâm thực sự thường có phản ứng này, rất bình thường.

Hai người bình yên chờ đến khi chuông tan học vang lên. Hứa Lê Minh lấy áo khoác mặc vào, còn Lục Bạch Thiên cúi đầu nhặt chiếc cặp sách dày cộp lên, cả hai đều không nói chuyện.

Khi Hứa Lê Minh vừa mặc xong áo khoác, ánh đèn trước mặt tối sầm lại. Một người không biết từ lúc nào đã chắn trước mặt cô. Bộ đồ yoga ôm sát lấy thân hình lả lướt uyển chuyển, tóc búi cao sau đầu, thuần khiết như mây trời buổi sớm.

"Hứa Lê Minh." Lâm Vãn gọi, đôi mắt hạnh màu nâu nhạt như quả thông liếc nhìn về phía Lục Bạch Thiên.

Động tác thu dọn cặp sách của Lục Bạch Thiên đang nửa ngồi xổm khựng lại.

"Nếu cô vì muốn chọc tức tôi mà rút khỏi cuộc thi, thì không cảm thấy quá ấu trĩ sao?" Lâm Vãn cười cười, "Cô từng nói tốt nghiệp xong muốn ra nước ngoài, thêm một giải thưởng thì cơ hội sẽ nhiều hơn một chút."

"Ồ." Hứa Lê Minh lơ đễnh đứng thẳng người, nhìn Lâm Vãn từ trên cao xuống, "Chọc tức cô thì không cần thiết, hơn nữa tôi cũng đâu có định rút lui."

"Vậy ý cô là sao?" Lâm Vãn hỏi, "Gia nhập nhóm khác à?"

"Lâm Vãn, đừng quên tôi cũng học chuyên ngành này." Hứa Lê Minh đưa tay vuốt lại tóc, "Nếu tôi có bản lĩnh tự làm đạo diễn, tại sao phải đi may áo cưới cho kẻ khác?"

Cô nhấn mạnh hai chữ "kẻ khác", khiến lông mày Lâm Vãn vô thức nhíu chặt.

"Tự làm đạo diễn? Cô sao?" Lâm Vãn khẽ cười, đôi môi trong suốt như cánh hoa hé mở, "Ai sẽ làm cùng cô đây? Hứa Lê Minh."

"Hơn nữa cô đừng quên, vai chính của bọn tôi là Hạ Thả."

Nụ cười của Hứa Lê Minh nứt toác trong một giây, nhưng rất nhanh đã được cô che giấu. Cô đút tay vào túi, vẻ mặt vân đạm phong khinh: "Còn việc gì không lớp trưởng? Tôi còn có việc, không rảnh tiếp chuyện."

Nói xong, cô phớt lờ biểu cảm của Lâm Vãn mà xoay người bỏ đi, cũng không hề liếc nhìn bóng dáng nhỏ bé đang trộm nhìn mình chằm chằm trong góc lớp.

Về đến ký túc xá, ánh mắt Hứa Lê Minh vỡ vụn, tứ chi thon dài duỗi ra, nằm liệt trên chiếc ghế lười mềm mại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!