Người phụ nữ bị lực bung của tán ô đẩy lùi lại, bước chân loạng choạng. Chiếc ô tạm thời ngăn cách sự ồn ào náo động bên ngoài, màu đen đậm đặc như màn đêm bao phủ lấy hai người. Hứa Lê Minh nghe rõ tiếng tim đập của chính mình.
Lục Bạch Thiên thì cứng đờ cả người. Đôi mắt ẩn sau mái tóc rối bời tràn ngập vẻ không dám tin, thân thể rất nhanh không khống chế được mà run lên bần bật.
Không biết là nàng không tin có người sẽ kéo mình lại giữa vực sâu thăm thẳm, hay không tin người trước mặt lại chính là Hứa Lê Minh.
Sao ánh bình minh lại buông xuống nơi đêm trường cực dạ? Sao mây trắng lại chịu chạm vào vũng bùn nhơ?
Nhưng nàng vẫn nâng hai tay lên, dùng đôi bàn tay nứt nẻ, thô ráp kéo lấy vạt áo khoác sạch sẽ của người trước mặt. Giống như người chết đuối vớ được cọc rơm cứu mạng, hơi thở nàng dồn dập, nước mắt vỡ đê rơi xuống rối tinh rối mù. Nước mắt lăn dài qua đôi môi và chóp mũi phập phồng, nhưng tuyệt nhiên không một giọt nào làm bẩn áo Hứa Lê Minh.
Hứa Lê Minh không phát hiện ra sự bất thường của nàng, chỉ nghĩ đối phương bị dọa sợ. Bởi chính cô cũng còn đang thót tim, người phụ nữ kia vòng eo thô tráng, nhìn là biết sức lực rất lớn, đến thầy cố vấn còn không kéo nổi, huống chi là cô.
Lại càng huống chi là một Lục Bạch Thiên gầy yếu.
Người phụ nữ bị đẩy ra càng thêm phẫn nộ, bà ta lại một lần nữa lao tới. May mắn thay, thầy cố vấn lúc này đã phát huy tác dụng, ôm ngang người bà ta lại.
"Nơi này là trường học! Trường học! Sao chị có thể động thủ đánh người chứ? Tôi nói cho chị biết, chị uy h**p đến an toàn của sinh viên như thế này, tôi sẽ gọi bảo vệ đấy!" Thầy cố vấn rốt cuộc cũng nổi giận, hét lớn một tiếng, giọng phổ thông sứt sẹo vì tức quá mà trở nên chuẩn xác như phát thanh viên.
Tiếng gầm của thầy vang vọng khắp hành lang, như được loa phóng đại lên vài lần. Người phụ nữ bị giật mình, cuối cùng cũng đứng yên tại chỗ.
"Nào nào, vào trong uống ly trà, chúng ta bình tĩnh nói chuyện." Thầy cố vấn thấy thế rốt cuộc cũng lau mồ hôi, khuôn mặt đỏ bừng và ướt đẫm như vừa chui từ dưới ruộng lên.
Người phụ nữ bị kéo vào trong. Hứa Lê Minh lúc này mới thở phào một hơi dài, thu ô lại. Cảm giác trĩu nặng nơi vạt áo biến mất, là Lục Bạch Thiên đã buông tay ra.
Đầu ngón tay nàng vẫn còn co lại, quên cả thu về.
"Lâm Vãn đang ở bên trong." Nàng nói.
"Tôi không phải tới tìm cô ta..."
Hứa Lê Minh vừa nói được một nửa, cánh cửa bên cạnh lại lần nữa mở ra. Lâm Hành Ý ôm vai Lâm Vãn bước ra. Khi nhìn thấy Hứa Lê Minh và Lục Bạch Thiên, cả hai đồng thời dừng bước.
Hứa Lê Minh cảm thấy bầu không khí hiện tại vô cùng quái đản, nhưng lại không nói ra được quái đản ở chỗ nào.
Ánh mắt Lâm Vãn nhàn nhạt quét qua Lục Bạch Thiên đang nhếch nhác thảm hại, rồi dừng lại trên người Hứa Lê Minh. Hứa Lê Minh không nhìn cô ta, một tay vẫn giơ ra hờ hững đỡ lấy người trước mặt, cánh tay thon dài trông thật chướng mắt.
Trong lòng Lâm Vãn dâng lên một trận bực bội.
Còn ánh mắt Lâm Hành Ý lại nhìn đông nhìn tây, phảng phất như Lục Bạch Thiên là vật cách điện trong tầm mắt ông ta. Cuối cùng ông ta cũng chỉ đành nhìn về phía Hứa Lê Minh, rất nhanh khôi phục vẻ ôn tồn lễ độ thường ngày, hòa ái đưa tay ra.
"Lê Minh, dạo này thế nào?" Ông ta cười nói.
"Cũng tốt." Hứa Lê Minh nhíu mày trả lời.
"Vậy là tốt rồi, đa tạ cháu ở trường học đã chăm sóc Vãn Vãn, về nhà thay chú gửi lời hỏi thăm bố cháu nhé." Lâm Hành Ý bắt tay Hứa Lê Minh, khi quay sang nhìn Lâm Vãn mới phát hiện con gái đã đi xa.
Chiếc váy dệt kim màu hồng phấn lay động nơi mắt cá chân, mái tóc dài búi cao, kiêu ngạo như một nàng công chúa.
Lâm Hành Ý cười xin lỗi với Hứa Lê Minh, sau đó rảo bước đuổi theo, vừa đi vừa nhẹ giọng dỗ dành. Hành lang trở lại vẻ yên tĩnh. Lục Bạch Thiên vẫn luôn cúi đầu, giống như mọi chuyện vừa xảy ra chẳng liên quan gì đến mình.
"Em vào đi, Hứa Lê Minh." Thầy cố vấn thò mặt ra cửa, mệt mỏi nói.
Cùng lúc đó, người phụ nữ kia cũng được tiễn ra. Bà ta trông đã bình tĩnh hơn nhiều, ánh mắt nhìn Lục Bạch Thiên tuy vẫn còn sóng ngầm cuộn trào, nhưng không còn giống người điên nữa.
Lúc này Hứa Lê Minh mới nhìn rõ mặt bà ta. Lớp trang điểm dày cộp che phủ làn da giống như một chiếc mặt nạ, nhưng ngũ quan phân bố đều đặn vẫn còn lưu lại nét nhu mì ngày xưa.
"Còn không mau đi." Người phụ nữ mở miệng, sau đó dùng sức túm lấy Lục Bạch Thiên một cái. Cô gái bị kéo đến loạng choạng, trầm mặc đi theo.
Bóng lưng nàng thật mỏng manh, thật chật vật. Dây buộc tóc đã không biết rơi đi đâu, mái tóc rối tung xõa xuống, vết sưng đỏ trên mặt chói mắt vô cùng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!