Ở một ngôi trường có phong cách bình dị như Hoa Truyện, chuyện đánh nhau tuy không thường thấy nhưng thi thoảng xuất hiện một hai vụ cũng không đến mức khiến mọi người kinh hãi đến vậy.
Điều khiến người ta khó tin là, kẻ ra tay lần này lại là Lục Bạch Thiên
- người luôn cúi đầu trốn trong góc, nói chuyện lí nhí không rõ tiếng.
Càng không nói đến việc người bị đánh lại là Lâm Vãn, ngôi sao được vây quanh bởi ngàn vạn sự yêu chiều.
Trong lúc nhất thời, cả Học viện Báo chí và Truyền thông bàn tán xôn xao. Có người thương cảm cho Lâm Vãn, có người khiển trách Lục Bạch Thiên, lại có người vừa thương Lâm Vãn vừa chửi Lục Bạch Thiên.
Còn Hứa Lê Minh thì phần lớn cảm thấy kinh ngạc. Bởi vì kiếp trước chưa từng xảy ra chuyện tương tự. Kiếp trước, Lục Bạch Thiên đối với cô giống như người đi đường bên ngoài vạch kẻ đường, tuy cùng đi trên một con đường nhưng chưa bao giờ có giao điểm.
Qua cái đèn xanh đèn đỏ này liền lẩn vào biển người, bị lưu đày vào miền ký ức.
Đời này cô cũng chưa làm gì ảnh hưởng đến vận mệnh người khác, chỉ là không còn theo đuổi Lâm Vãn nữa mà thôi. Theo lý mà nói, những chuyện xảy ra với người khác sẽ không có gì thay đổi.
Chẳng lẽ là do mình làm gì đó gây ra hiệu ứng cánh bướm?
Hứa Lê Minh mang theo suy nghĩ này mơ mơ màng màng chìm vào giấc ngủ. Không biết có phải do ban ngày suy nghĩ quá nhiều hay không mà trong giấc mơ vốn luôn thanh tịnh của cô bỗng xuất hiện những hình ảnh mờ ảo.
Mờ ảo nhưng bi thương.
Cô giống như hạt bụi lơ lửng giữa không trung, nhìn thân xác mình bị đá tảng nghiền nát, nhìn xe cứu thương và xe cảnh sát hụ còi chạy đến. Cô được phủ khăn trắng, đưa vào nhà xác.
Lục tục có người đến khóc thương. Có đồng nghiệp, bạn bè, người nhà, và cả Lâm Vãn. Cô ta khóc vô cùng thương tâm.
Chờ mọi người đi hết, cô mới thấy trong góc phòng có một bóng hình vẫn luôn co rúm ở đó, xám xịt, không nhìn rõ mặt mũi.
Người đó như một vũng bùn dựa vào góc tường, không biết từ đâu nhặt được chiếc điện thoại vỡ nát của Hứa Lê Minh, áp lên tai, ngẩn ngơ lắng nghe.
Thân xác cô lại được đẩy vào nhà tang lễ. Rất nhiều người đến, đa phần Hứa Lê Minh không quen. Bọn họ ở hiện trường tang lễ bắt chuyện, tán gẫu, trao đổi số điện thoại.
Giống như một buổi tiệc xã giao quy mô lớn.
Tang lễ sắp kết thúc, Lâm Vãn khóc như lê hoa đới vũ, đi đến bên di thể cô, đặt lên một bó hoa.
*Lê hoa đới vũ: Hoa lê dính hạt mưa. Vẻ đẹp kiều diễm, mong manh của người con gái khi khóc. Bi thương nhưng vẫn xinh đẹp động lòng người.
Giây tiếp theo, cô ta đã bị một bóng người mờ ảo lao vào quật ngã xuống đất. Bóng người kia giơ cao chiếc điện thoại vỡ nát, dùng hết sức bình sinh đấm túi bụi vào Lâm Vãn, trong miệng không biết gào thét điều gì mà Hứa Lê Minh không nghe thấy.
Giống như một người điên.
Kẻ điên nhanh chóng bị người xem náo nhiệt lôi đi. Bảo vệ xách thân hình gầy gò của người đó lên, ném ra ngoài như ném một món đồ bỏ đi.
Nước mắt chảy xuống từ khóe mắt Hứa Lê Minh. Cô tỉnh dậy ngay lúc đó, nhìn chằm chằm trần nhà trắng toát của ký túc xá, lòng tràn đầy cảm giác mất mát.
Hình như cô đã bỏ quên thứ gì đó, bỏ quên trong dòng thời gian xưa cũ.
----
Hứa Lê Minh suýt chút nữa không kịp điểm danh đầu giờ tự học. Giấc mơ tối qua khiến cô hôn trầm, ngồi vào chỗ rất lâu mới hoàn hồn lại được. Đào Ninh ngồi bên cạnh chọc chọc tay cô, hất cằm về phía Lâm Vãn.
Hôm nay Lâm Vãn không ngồi bàn đầu. Cô ta đang được mấy nữ sinh vây quanh ở vị trí trung tâm, không ngừng có người ghé qua bàn nhẹ giọng an ủi.
Còn bản thân cô ta thì lặng lẽ rơi lệ, hàng mi đen nhánh đọng nước mắt, những hạt châu lăn dài trên làn da trắng sứ, giống hệt cảnh "lê hoa đới vũ" trong ký ức.
Trên má dán một miếng băng gạc, ai nhìn thấy cũng phải đau lòng.
Hứa Lê Minh thì chẳng mảy may dao động, ánh mắt tìm kiếm Lục Bạch Thiên, nhưng lại không thấy bóng dáng nàng đâu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!