Chương 50: (Vô Đề)

Động tác lau tóc của Lục Bạch Thiên khựng lại. Nàng nhẹ nhàng đặt khăn xuống, do dự hồi lâu mới quay người đi: "Tôi đi xin nước nóng cho cậu."

Xin nước nóng cái gì chứ? Hứa Lê Minh bật cười. Cô đưa tay nắm lấy cổ tay Lục Bạch Thiên, kéo nàng quay lại.

"Tôi vừa uống một bát canh gừng rồi, giờ không uống nổi gì nữa đâu." Hứa Lê Minh cười cười, "Tôi cần sưởi ấm vật lý."

Lục Bạch Thiên không dám nhìn Hứa Lê Minh. Nàng hai tay xoắn xuýt ngồi xuống, cặp sách trên người cũng quên tháo, cấn sau lưng rất khó chịu.

Hứa Lê Minh lúc này đang mặc bộ đồ bệnh nhân của phòng y tế. Bộ đồ rộng thùng thình che phủ cơ thể, tóc ướt dính sát da đầu, không còn vẻ sắc sảo thường ngày, ngay cả lông mi cũng ướt át.

Lục Bạch Thiên nhắm mắt s* s**ng, ôm lấy cơ thể ẩm ướt của cô vào lòng. Hứa Lê Minh không nhịn được khóe miệng cong lên, nương theo động tác của nàng ngả vào lòng nàng.

Người Bạch Thiên thơm thật đấy, Hứa Lê Minh phải tốn rất nhiều sức lực mới kiềm chế được mình không hít lấy hít để.

Mặc dù động tác ôm người của Lục Bạch Thiên rất cứng nhắc, quai cặp sách cũng đập vào cằm Hứa Lê Minh đau điếng, nhưng vẫn có sự mập mờ lan tỏa theo những lọn tóc quấn quýt của hai người.

Hứa Lê Minh nhắm mắt lại, lén rúc sâu vào trong. Cô vóc dáng cao, cuộn mình trong lòng Bạch Thiên hơi tốn sức, nhưng không ảnh hưởng gì.

Hơi nóng từ cổ cô gái từng đợt truyền sang cho cô. Hứa Lê Minh mở mắt có thể thấy làn da mịn màng của nàng, cùng những sợi lông tơ dựng đứng lên vì căng thẳng.

Tiếc là cô còn chưa kịp nhìn rõ thì lại có mấy chuỗi tiếng bước chân lao vào bệnh viện. Chỉ thấy một đám đông ồn ào kéo đến, đi đầu là Canh Thiến mắt đỏ hoe. Cô ta nhìn Hứa Lê Minh một cái, chẳng nói chẳng rằng kéo bạn cùng phòng lao vào phòng bệnh.

Đào Ninh và Tôn Mộc Nhã theo sau, hai người tay xách nách mang túi to túi nhỏ quần áo của Hứa Lê Minh, cũng đang thở hồng hộc.

"Cậu không bị làm sao chứ?" Đào Ninh làm quá lên, lôi Hứa Lê Minh ra khỏi vòng tay ấm áp, kéo tay kéo chân cô xem xét.

Hứa Lê Minh liếc nhìn Lục Bạch Thiên đang thu tay về, mặt đỏ bừng, trong lòng mơ hồ có chút thất vọng.

Cô còn chưa ôm đủ mà.

"Không sao, tôi bơi cũng khá." Hứa Lê Minh nhận lấy quần dài áo dài trong tay Đào Ninh, "Sao cậu lấy quần áo dày thế này?"

"Cậu chẳng bảo lạnh còn gì, đều rúc vào lòng Bạch Thiên rồi, đương nhiên phải lấy cái dày chút chứ." Đào Ninh nói như lẽ đương nhiên, "Mau thay đi."

Tôn Mộc Nhã thì đưa cho Hứa Lê Minh một cái bình giữ nhiệt, sau đó vươn cổ nhìn vào trong phòng bệnh.

"Người cậu cứu là Lâm Vãn à?" Tôn Mộc Nhã nói nhỏ, "Các cậu cũng đủ duyên phận đấy, cậu ấy vừa khéo rơi xuống nước, cậu lại vừa khéo ở gần đó."

Người nói vô tâm người nghe hữu ý, Lục Bạch Thiên ở bên cạnh hơi thở rối loạn. Nàng im lặng kéo khóa cặp sách lại.

"Cậu học bơi từ bao giờ thế?" Tôn Mộc Nhã đẩy đẩy cô, cười khẽ nói, "Lần trước bọn tôi rủ đi bể bơi cậu còn bảo không đi."

Hứa Lê Minh cũng không vào phòng, trực tiếp tròng quần áo ngay tại đại sảnh, rồi lôi cái cổ áo bệnh nhân rộng thùng thình ra.

"Tôi vẫn luôn biết bơi, chỉ là không thích bơi thôi." Cô nhàn nhạt trả lời.

Hứa Lê Minh không ở lại phòng y tế bao lâu. Bác sĩ đo nhiệt độ cho cô, thấy không có gì bất thường liền cho phép cô rời đi.

Còn về Lâm Vãn, tuy cô ta không bị thương gì, nhưng dường như tinh thần bị hoảng sợ, sốt cao, ngay đêm đó đã chuyển viện.

Chuyện này đối với Hứa Lê Minh không tính là chuyện lớn gì, nhưng chuyện có người rơi xuống nước ở trong trường học cũng coi như tin tức lớn. Không ít sinh viên nhân cơ hội này phản ánh với nhà trường tăng cường biện pháp an toàn.

Đồng thời với việc sự việc ngày càng ầm ĩ, mối quan hệ giữa Hứa Lê Minh và Lâm Vãn cũng gây ra nhiều đồn đoán. Những sinh viên biết hai người bắt đầu phổ cập cho người khác về ân oán giữa họ.

Danh tiếng của Hứa Lê Minh xoay chuyển 180 độ chỉ sau một đêm, từ phú nhị đại cậy thế h**p người biến thành người tốt trăm năm có một.

Lời lẽ khoa trương như thế tự nhiên là do Đào Ninh thuật lại. Ngày hôm sau là thứ Bảy, Hứa Lê Minh mệt mỏi nằm trên giường nhắm mắt dưỡng thần, liền nghe thấy cô ấy như đang kể chuyện, đi vòng quanh trong phòng thao thao bất tuyệt.

"Cậu ôn tập xong Lịch sử Kịch nói chưa?" Hứa Lê Minh càng nghe càng phiền, mở miệng cắt ngang lời nói ngày càng phóng đại của cô ấy, "Môn của bà giáo Hoắc năm nào cũng trượt một nửa đấy, cậu muốn thi lại à?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!