Chương 5: (Vô Đề)

Bàn tay Hứa Lê Minh khựng lại giữa không trung. Cô ngượng ngùng xoa xoa đầu ngón tay. Móng tay hình chữ nhật được cắt tỉa chỉnh tề sạch sẽ, hồng hào như những phiến mã não. Năm ngón tay khớp xương rõ ràng, cho dù đang nắm lại cũng có thể thấy được vẻ thon dài.

Rất đẹp.

Ánh mắt Lục Bạch Thiên tựa như ngôi sao chìm sâu dưới đáy nước, hèn mọn ẩn nấp trong bóng tối. Nàng càng liều mạng giấu đi đôi tay của mình.

Đôi tay thô ráp đầy những vết chai sạn và sẹo xước.

"À, tôi..." Hứa Lê Minh mới thốt ra được hai chữ, người trước mặt đã cúi gằm mặt, vội vàng rời đi như chạy trốn, bỏ lại cô đứng ngơ ngác tại chỗ.

Mình đáng sợ lắm sao? Hứa Lê Minh lấy điện thoại ra soi gương.

Ừm, vẫn anh tuấn tiêu sái, hoa nhường nguyệt thẹn như mọi khi mà. Đâu có dọa người.

Hứa Lê Minh lắc đầu, không thèm rối rắm nữa, xoay người đi về phòng ngủ. Hôm nay thứ hai không có tiết buổi sáng, tranh thủ về ngủ bù một lát.

————

Lục Bạch Thiên cầm cây lau nhà, đứng ngẩn người trong một góc nhà ăn nồng nặc mùi đồ ăn lên men.

"Tiểu Lục, thất thần cái gì đấy? Chờ sinh viên tan học mà vẫn chưa lau xong thì lúc đấy chúng nó giẫm bẩn càng khó lau hơn đấy!" Dì Phương lao công đeo khẩu trang và mũ, ló đầu ra từ trong bếp, gân cổ lên gọi.

Lúc này Lục Bạch Thiên mới như hoàn hồn, vội vàng xua đi những suy nghĩ trong đầu, cắm cúi lau nhà.

Dì Phương nhìn qua khe cửa, thấy bóng dáng mảnh khảnh đang bận rộn kia thì không khỏi thở dài thườn thượt. Dì rất thích con bé này, làm việc nhanh nhẹn, quét tước sạch sẽ, nhìn là biết đứa đã từng chịu khổ, không giống lũ trẻ được nuông chiều từ bé.

Nhưng càng như vậy lại càng khiến người ta đau lòng. Nửa năm nay chẳng thấy nó mặc được bộ quần áo nào tử tế, rõ ràng là một con bé trắng trẻo xinh xắn thế kia.

Dì Phương nhìn một lát, sau đó vào bếp lấy mấy cái bánh bao thịt và một hộp sữa đậu nành nóng, đi tới nhét vào lòng Lục Bạch Thiên. Lục Bạch Thiên theo bản năng định từ chối, nhưng bị dì Phương cứng rắn nhét trở lại.

"Kìa, sợ cái gì, dì tự bỏ tiền túi ra đấy, chưa ăn sáng phải không? Lát nữa tranh thủ mà ăn đi." Dì Phương cười ha hả nói xong liền quay người trở vào bếp.

Lục Bạch Thiên cảm kích nhìn bóng lưng mập mạp của dì Phương, lặng lẽ giấu bánh bao vào trong túi áo.

Giờ học buổi sáng kết thúc, sinh viên ở các tòa nhà gần đó đã lục tục kéo đến nhà ăn. Nơi vừa rồi còn vắng vẻ thưa thớt bỗng chốc bị lấp đầy bởi hơi người nóng hầm hập, tiếng gọi nhau í ới, ồn ào náo nhiệt.

Mấy nam sinh khoa Công nghệ Thông tin chạy ùa vào nhà ăn, tranh nhau chiếm một cái bàn trước khi dòng người ập đến. Bọn họ vươn cổ ngó ra cửa như khỉ, không ngừng đập vai nhau.

"Tới chưa, tới chưa?"

"Đừng ồn, đang nhìn đây!"

"Khoa Diễn xuất học ở khu giảng đường số 3, giờ này chắc sắp tới rồi."

"Tới rồi, tới rồi! Này, cô kia, lại đây lau cái bàn cái!" Tên nam sinh cao nhất bỗng quay lại gọi Lục Bạch Thiên đang cầm giẻ lau dọn dẹp bàn bên cạnh.

Lục Bạch Thiên rũ mắt đi tới, cúi đầu lau sạch lớp dầu mỡ dày cộp do nhóm người ăn trước để lại, bên tai truyền đến từng trận trầm trồ khoa trương.

"Là cô ấy phải không? Người mày thích ấy, cái cô học đạo diễn?"

"Đúng rồi. Lâm Vãn! Bên này, bên này! Có chỗ trống này!" Nam sinh đỏ mặt tía tai vẫy gọi. Chờ đến khi Lâm Vãn nhìn sang, bọn họ lại đùn đẩy nhau, rồi ong vỡ tổ chạy tán loạn.

Bên tai rốt cuộc cũng thanh tịnh được đôi chút. Sau đó, mùi nước hoa quen thuộc nồng nặc xộc vào khoang mũi, xua tan mùi thức ăn hỗn tạp. Đôi giày trắng sạch sẽ không nhiễm một hạt bụi của Lâm Vãn xuất hiện bên cạnh bàn.

"Đi cùng Vãn Vãn đúng là sướng, ăn cơm cũng có người chiếm chỗ cho." Canh Thiến cười ngồi xuống, sau đó theo thói quen ra lệnh cho một cô gái khác đi cùng: "Đi lấy cơm cho bọn mình đi, giống hôm qua nhé."

Lục Bạch Thiên tăng tốc động tác lau bàn, sau đó xoay người định bỏ đi, lại bị Canh Thiến gọi giật lại.

"Từ từ, chỗ này còn chưa lau khô đâu!" Canh Thiến ngước mắt lên, bỗng nhiên như nhìn thấy chuyện gì vui lắm, cười phá lên, "Lục Bạch Thiên? Cô làm việc vừa học vừa làm ở đây à?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!