Đôi mắt đeo kính áp tròng màu nhạt của Tần Triều Hạc chớp chớp, sau đó bật cười: "Hứa Lê Minh, em không sao chứ? Câu hỏi này mà em cũng phải hỏi tôi?"
"Năm đó em theo đuổi Lâm Vãn của lớp em, cả viện này ai mà không biết em là kẻ si tình bậc nhất. Em mà không biết thích là gì á?"
Bản thân Hứa Lê Minh cũng thấy câu hỏi này rất kỳ cục. Cô vô thức đút tay vào túi, nhìn một chiếc lá liễu bay qua trước mắt.
Thấy vẻ mặt cô nghiêm túc, dường như thực sự đang rối rắm về vấn đề này, Tần Triều Hạc thu lại nụ cười, ngẩng đầu đánh giá cô.
"Được rồi, để chị đây phân tích cho nhé." Tần Triều Hạc nói, "Vậy lúc trước tại sao em thích Lâm Vãn?"
"Bởi vì, đẹp?" Hứa Lê Minh nói.
"Chỉ vì đẹp thôi á?" Tần Triều Hạc trợn tròn mắt, nhất thời không biết nên khóc hay nên cười.
"Cũng không hẳn." Hứa Lê Minh cố gắng hồi tưởng lại kiếp trước. Những ký ức đó tuy chưa trôi qua bao lâu, nhưng dường như đã phai nhạt hoàn toàn.
"Lần đầu tiên gặp cô ấy, tôi vừa mới cãi nhau một trận với bố tôi trên bàn tiệc vì chuyện ông ấy muốn tái hôn."
Khi đó Văn San mới mất chưa đầy ba năm. Đó là buổi họp lớp của Hứa Thăng. Hứa Lê Minh khi rời đi đã đập vỡ cái ly, cứa đứt tay, điên cuồng rửa vết máu đỏ tươi dính dấp trong nhà vệ sinh nữ.
Vừa khéo gặp Lâm Vãn đi vệ sinh. Lâm Vãn thời cấp ba xinh đẹp thanh tú, cô ấy lẳng lặng nhìn một lát. Tiến lên tắt vòi nước, nắm lấy cổ tay Hứa Lê Minh, giúp cô băng bó vết thương đã bị nước xối đến trắng bệch.
Sau đó không nói một lời nào, xoay người bỏ đi.
Lúc ấy Hứa Lê Minh quá nổi loạn, phần lớn bạn cùng trang lứa cũng kính nhi viễn chi với cô. Người tốt với cô quá ít, cho nên một chút lòng tốt cũng bị cô phóng đại lên gấp nhiều lần, ghi nhớ thật lâu.
Bây giờ nghĩ lại thật nực cười. Cô của tuổi thiếu niên chưa hiểu chuyện dường như đã coi khát vọng về sự ấm áp này là tình yêu, hơn nữa còn cố chấp lâu như vậy.
Tần Triều Hạc trầm ngâm gật đầu: "Vậy hôm nay sao tự dưng em lại hỏi tôi câu này? Chẳng lẽ..."
Nụ cười của cô ấy càng thêm rạng rỡ.
"Hỏi bừa thôi." Hứa Lê Minh hiếm khi cảm thấy mất tự nhiên. Cô di mũi giày da vẽ vòng tròn trên mặt đất, trong đầu hiện lên khuôn mặt của Lục Bạch Thiên.
"Trời nóng quá, tôi phải về ký túc xá nằm điều hòa đây, chị có về không?" Hứa Lê Minh bỗng nhiên nói, như thể người vừa đặt câu hỏi không phải là cô vậy.
Tần Triều Hạc sửng sốt: "Tôi không về, tôi còn chưa ăn cơm."
"Vậy tôi đi trước đây, bye bye." Hứa Lê Minh vẫy tay với Tần Triều Hạc, rồi đi ngược dòng người sải bước rời đi, bóng dáng rất nhanh biến mất trong biển người trẻ tuổi đầy màu sắc.
"Này, tôi còn chưa phân tích xong mà, sao em đã đi rồi!" Tần Triều Hạc gọi với theo bóng lưng cô mấy câu, khiến ánh mắt xung quanh đều đổ dồn về phía cô ấy.
Cô ấy búng viên kẹo trên môi đỏ hai cái, cười tủm tỉm nhìn lại từng người một, sau đó chậm rãi xoay người.
Mặt trời càng lên cao, mặt đất càng bị nung nóng. Hứa Lê Minh đành phải chọn đi dưới bóng cây mới tạm tránh được cái nắng gay gắt. Lần sau ra đường nhất định phải nhớ bôi kem chống nắng, Hứa Lê Minh thầm thề.
Đối diện có mấy nam sinh vừa chơi bóng rổ xong đi tới, mồ hôi nhễ nhại, ồn ào náo nhiệt. Hứa Lê Minh nhăn mũi lại, rẽ phải vào con đường nhỏ.
Không khí cuối cùng cũng trong lành hơn chút. Hứa Lê Minh lấy điện thoại ra, lướt xem lịch sử trò chuyện hết lần này đến lần khác. Đến lần thứ N cô bấm vào avatar của Dấu Ngắt, bên kia cuối cùng cũng trả lời.
Nhìn chấm đỏ nhỏ xíu đó, tim Hứa Lê Minh đập thình thịch.
"Tôi đang ôn tập nên không đi đâu. Thấy kịch nói đoạt giải nhất rồi, chúc mừng cậu."
Nhịp tim lại chậm dần. Hứa Lê Minh l**m môi, gõ chữ trả lời: "Được rồi, cậu ôn tập cho tốt nhé."
"Ngoài ra, là chúng ta đoạt giải nhất."
Đối phương im lặng hồi lâu, cuối cùng trả lời bằng một icon mặt cười.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!