Chương 48: (Vô Đề)

"Đạo diễn đang làm gì thế?" Khâu Thu mặt đỏ bừng kéo một đàn chị ngồi lại gần, mắt mờ mịt hỏi Tần Triều Hạc.

"Không biết, đừng hỏi tôi, tôi không muốn nhìn." Tần Triều Hạc buông tay, xoay người đi, "Nào nào nào, ăn cơm, uống rượu."

Tiếng cười nói vui vẻ lại vang lên. Vị ngọt của rượu hoa quả trộn lẫn với mùi thức ăn nồng đậm xộc vào mũi, nhưng rất nhanh bị gió ẩm mát lạnh ngoài cửa sổ thổi tan.

Có mấy bạn trẻ mặc Hán phục đi qua cây cầu ngoài cửa sổ, thu hút sự chú ý của du khách.

Quả thực khá ngon, rất ngọt, Hứa Lê Minh nghĩ. Cô lại l**m thêm một miếng nữa mới trả cây kẹo m*t cho Lục Bạch Thiên.

Bạch Thiên cả người cứng đờ như tượng. Nàng nhìn cây kẹo m*t được nhét lại vào tay mình, lại nhìn cổ Hứa Lê Minh đang ửng đỏ, một lúc lâu sau mới mở miệng.

"Hứa Lê Minh... Cậu say rồi à?"

"Không có." Hứa Lê Minh chém đinh chặt sắt. Mới hai ngụm rượu hoa quả, cô không thể say được.

Nhưng Lục Bạch Thiên trước mắt rõ ràng phân thành hai, cùng ánh đèn trở nên ảo diệu.

Tay cầm kẹo của Lục Bạch Thiên khựng lại giữa không trung. Người nàng lắc lư trái phải vài cái, không biết cây kẹo này nên tiếp tục ăn, hay là nên bỏ xuống.

Bỏ xuống, Hứa Lê Minh có cho rằng nàng ghét bỏ cô không? Nhưng tiếp tục ăn...

Bề mặt kẹo đã được l**m đến bóng loáng, nàng dường như có thể thấy hình ảnh đầu lưỡi Hứa Lê Minh lướt qua viên kẹo trong suốt.

Chắc không ai, nhìn thấy đâu nhỉ? Lục Bạch Thiên lén nhìn những người trên bàn. Mọi người lúc này đang vây quanh Tần Triều Hạc hỏi chuyện hậu trường đoàn phim, không ai nhìn về phía này.

Chỉ có Hứa Lê Minh chống người, tràn đầy mong đợi nhìn chằm chằm nàng. Tròng mắt còn đen hơn cả đêm tối rực rỡ ánh đèn bên ngoài, chân mi vì men rượu mà ửng hồng.

Lục Bạch Thiên né tránh về phía cửa sổ, sau đó bối rối đưa tay lên, bỏ viên kẹo vào miệng lần nữa, đầu lưỡi khẽ l**m.

Gió ngoài cửa sổ rốt cuộc không thổi tan được cơn nóng trong người nàng. Lục Bạch Thiên che một nửa khuôn mặt, giả vờ ngắm phong cảnh.

Người Lục Bạch Thiên thơm thật, Hứa Lê Minh lại nghĩ. Lông mày cô nhíu lại, lại ghé sát về phía trước một chút.

Lục Bạch Thiên che nửa trên khuôn mặt, nhưng miệng vẫn lộ ra ngoài. Trông có vẻ... ngon hơn kẹo.

May mắn lý trí chiến thắng men say trong khoảnh khắc này. Cô cắn mạnh vào môi mình một cái, cuối cùng kéo lại được chút thần trí, chuyển tầm mắt ra ngoài cửa sổ.

Màn đêm dần buông, du khách bên ngoài cửa sổ cũng thưa thớt đi nhiều. Thị trấn cổ chìm vào trạng thái nửa tỉnh nửa mê, chỉ có mặt nước yên tĩnh vẫn chậm rãi trôi.

Mọi người ăn uống xong xuôi, liền nhao nhao đứng dậy rời đi. Có người đến đỡ Hứa Lê Minh, bị Hứa Lê Minh hất tay ra.

"Đừng động vào tôi, chưa say đâu." Hứa Lê Minh trừng mắt nhìn người đó, sau đó loạng choạng xuống lầu thanh toán.

Tần Triều Hạc khoanh tay đứng ở cửa, cười tủm tỉm nhìn những người khác: "Đạo diễn của chúng ta say rượu trông cũng đáng yêu đấy chứ, ít nhất là đáng yêu hơn bình thường."

"Chuẩn luôn." Người bên cạnh hùa theo, "Miệng cũng cứng hơn bình thường."

Tần Triều Hạc lại nhìn về phía Lục Bạch Thiên đang thu dọn đồ đạc đi tới, cười nói: "Ăn hết kẹo rồi à?"

"Ăn, ăn hết rồi." Lục Bạch Thiên tay chân không biết để đâu, nàng cúi đầu, "Cảm ơn đàn chị."

Sau đó chạy lịch bịch xuống lầu, đi đỡ Hứa Lê Minh.

Khách sạn trường sắp xếp ở ngay gần nhà hát. Từ phòng khách sạn nhìn ra có thể thấy cổng vòm màu đỏ khổng lồ của nhà hát. Ban ngày cổng vòm này chìm nghỉm giữa trời đất, nhưng cứ đến tối là lại cảm thấy hùng vĩ vô cùng.

Phòng là phòng hai giường, Hứa Lê Minh lần này ở cùng Khâu Thu. Lúc này cô đang ngồi trên ghế sô pha lắc lư.

Khâu Thu buồn ngủ díp cả mắt, nhưng thấy bộ dạng này của Hứa Lê Minh lại không biết có nên chăm sóc cô hay không, do dự mãi vẫn rót cho cô cốc nước.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!