Lục Bạch Thiên bị cô kéo cúi người chào khán giả, nghe cô cầm micro phát biểu cảm ơn khán giả và giám khảo.
Lục Bạch Thiên rất ít khi nhận được những lời khen ngợi như vậy. Các giác quan của nàng dường như bị ánh đèn sân khấu làm cho mờ đi, chỉ còn lại cảm giác từ bàn tay đẫm mồ hôi bên trái.
Mồ hôi là của nàng. Lục Bạch Thiên không muốn ra mồ hôi, nhưng càng căng thẳng, lòng bàn tay lại càng ướt át.
Cũng may màn chào khán giả cuối cùng cũng kết thúc. Khoảnh khắc màn nhung hạ xuống lần nữa, Lục Bạch Thiên vội vàng rút tay ra, lau mồ hôi vào quần áo.
Cảm nhận được sự trốn tránh của nàng, trong lòng Hứa Lê Minh thoáng qua một chút hụt hẫng.
Có lẽ Lục Bạch Thiên không thích tiếp xúc cơ thể cho lắm? Hứa Lê Minh nghĩ. Dù sao thì ngay từ lần đầu tiên tiếp cận nàng, đối phương đã luôn né tránh sự đụng chạm của cô.
Vài lần tiếp xúc hiếm hoi cũng đều là do cô cưỡng ép sán lại gần.
Hứa Lê Minh gọi các diễn viên thu dọn đạo cụ xuống sân khấu tẩy trang, nhường chỗ cho nhóm tiếp theo lên tập luyện.
"Đạo diễn, lát nữa đi ăn tối ở đâu?" Khâu Thu hốc mắt rưng rưng vì xúc động, nhưng vẫn không quên chuyện ăn uống, nhảy nhót đến hỏi Hứa Lê Minh.
Hứa Lê Minh nhìn đồng hồ: "Mọi người cứ đi tẩy trang nghỉ ngơi trước đi, lát nữa tôi tìm quán ăn gần đây rồi nhắn vào nhóm, muộn chút tập trung sau."
"Đạo diễn mời khách?" Khâu Thu cười híp mắt hỏi.
"Cô nói thừa, có bao giờ tôi để mấy người phải tiêu tiền đâu." Hứa Lê Minh vỗ vai cô ấy, "Đi mau đi, tôi còn có chút việc."
"Tuân lệnh!" Khâu Thu quay lại hô lớn một tiếng đạo diễn mời khách, tiếng hoan hô của các thành viên vang lên rộn rã khắp nơi.
Hứa Lê Minh bịt tai lại. Một bàn tay tỏa ra mùi thơm đặt lên vai cô, Tần Triều Hạc dựa vào lưng cô, cười nói: "Em mời khách à? Thế phải tìm quán nào ngon ngon đấy, không uổng công mọi người vất vả bao nhiêu ngày nay."
"Được." Hứa Lê Minh vừa hay lười nghĩ, liền giao luôn nhiệm vụ này cho Tần Triều Hạc, "Chị là công thần, muốn ăn ở đâu thì đi ăn ở đó."
Thấy mọi người lục tục trở về phòng trang điểm, trái tim đang rộn ràng của Hứa Lê Minh lúc này cũng bình tĩnh lại không ít. Cô quay người nhìn về phía Lục Bạch Thiên nãy giờ vẫn đứng trong bóng tối, giọng nói dịu dàng hơn: "Bạch Thiên, cậu muốn đi gặp dì không?"
Vừa nãy đứng trên sân khấu, cô nhìn thấy mọi người đều lần lượt rời đi, chỉ có bóng dáng màu đỏ kia đi ngược dòng người tiến về phía trước, màu sắc rực rỡ lạc lõng giữa đám đông trang phục tối màu.
"Ừ." Lục Bạch Thiên gật đầu.
"Tôi đưa cậu ra ngoài nhé." Hứa Lê Minh nói.
Kết quả chấm điểm của liên hoan kịch nói phải đợi tất cả các vở diễn xong mới được công bố. Đằng nào cũng rảnh rỗi, cô lại không cần tẩy trang.
Bỗng nhiên hoàn thành một việc lớn, Hứa Lê Minh có cảm giác nhàn nhã của kẻ ăn không ngồi rồi.
Hai người đi ra ngoài theo hành lang hậu trường. Trần nhà màu đen trên đầu gắn vô số đèn màu, giống như bầu trời sao thấp bé. Ánh mắt Hứa Lê Minh nhìn bóng lưng Lục Bạch Thiên.
Vừa nãy vẫn luôn chìm đắm trong cảm giác căng thẳng, không rảnh nghĩ đến chuyện khác. Giờ đây bỗng nhiên yên tĩnh lại, cô mới nhớ lại xúc cảm mềm mại khi ôm cô gái nhỏ lúc nãy.
Còn cả lòng bàn tay ẩm ướt khi nắm tay nàng.
Nghĩ ngợi lung tung, cổ họng Hứa Lê Minh càng thêm khô khốc. Cô dời mắt đi, trước mắt luôn hiện lên dáng vẻ Lục Bạch Thiên ngậm nước mắt, thút thít nức nở, xinh đẹp động lòng người, làm rối loạn suy nghĩ của cô.
Hứa Lê Minh tặc lưỡi một tiếng, xua đuổi những ý nghĩ lộn xộn ra khỏi đầu.
Xung quanh sáng bừng lên, hai người bước ra khỏi nhà hát. Ánh nắng buổi chiều bên ngoài nung mặt đất nóng như tấm sắt nung đỏ, bầu trời quang đãng không một gợn mây, hôm nay là một ngày nắng nóng rực rỡ.
Người phụ nữ mặc váy đỏ đứng đợi bên ngoài nhà hát. Cuộc sống ru rú trong nhà lâu ngày cộng thêm màu đỏ tôn da khiến làn da bà trắng đến mức nhợt nhạt. Bà ôm hai bông hoa hướng dương đứng dưới bóng râm của bức tượng điêu khắc hoa sen, tránh né đám đông qua lại.
Hứa Lê Minh không làm phiền họ, chỉ đứng từ xa nhìn Lục Bạch Thiên đi tới. Người phụ nữ nở nụ cười dịu dàng với Bạch Thiên, đưa hai bông hoa lẻ loi trong lòng cho nàng.
Lục Bạch Thiên cũng cười, nàng dùng sức ôm hoa vào lòng, khẽ nói gì đó với người phụ nữ. Dưới ánh nắng chói chang, hình ảnh ấy thật đẹp đẽ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!