Chương 46: (Vô Đề)

Cảm giác nước mắt của người khác làm ướt ngón tay thật kỳ diệu, đặc biệt là xúc cảm ươn ướt dính dính khiến trong lòng Hứa Lê Minh nảy sinh tâm tư khác thường. Cô muốn xoay người cô gái lại, nhìn nàng rơi lệ.

Đương nhiên đó chỉ là ý nghĩ thoáng qua, nhiều hơn cả là sự đau lòng. Đau lòng cho Lục Bạch Thiên luôn bị chèn ép và xa lánh, làm gì cũng phải cẩn thận dè dặt.

Một người sạch sẽ như vậy, hay khóc một chút thì có sao đâu.

Huống chi khóc cũng rất yên lặng, chỉ là bàn tay nắm chặt cánh tay Hứa Lê Minh ngày càng mất kiểm soát, cả người trượt xuống dưới.

Hứa Lê Minh chỉ có thể dùng sức đỡ lấy nàng, đề phòng nàng va vào lan can.

Thời gian trôi qua không bao lâu, sân khấu phía xa vẫn chưa dựng xong hoàn toàn, Lục Bạch Thiên dần nín khóc, nàng buông tay xuống, cơ thể cứng đờ.

Hứa Lê Minh cũng buông nàng ra, sờ sờ túi, không mang khăn giấy, thế là bàn tay ướt át chỉ có thể giơ lên trong bóng tối.

Lục Bạch Thiên sột soạt xoay người, như bị bỏng cầm lấy tay Hứa Lê Minh, giống như đang dọn dẹp hậu quả việc xấu mình làm, dùng ống tay áo của mình giúp cô lau khô.

Nàng làm tay Hứa Lê Minh dính nhèm nhẹp...

"Cậu không lau mặt mình trước à?" Hứa Lê Minh bật cười. Cô dùng tay áo mình lau cho nàng, bị Lục Bạch Thiên nghiêng đầu né tránh.

"Áo cậu, sạch." Lục Bạch Thiên sụt sịt nói. Nàng dường như vì thế mà rất ngại ngùng, giấu mặt vào trong bóng tối.

"Sạch đến mấy cũng chỉ là quần áo thôi mà." Hứa Lê Minh nhìn chiếc áo gió của mình, cởi nó ra khỏi vai, tay trái nâng cằm Lục Bạch Thiên lên, dùng áo từng chút từng chút lau khô cho nàng.

Khóc trước mặt cô không sao, nhưng nhỡ đi ra ngoài lại gặp đám Lâm Vãn thì sao?

Như vậy chỉ sợ sẽ làm bọn họ đắc ý.

Cởi áo gió ra, Hứa Lê Minh chỉ mặc một chiếc áo ngắn tay bó sát. th*n d*** mặc quần tây dài rất ngầu, thân trên lại thanh mảnh đẹp đẽ. Khi cúi người, cần cổ trắng ngần tỏa ra mùi nước hoa thoang thoảng.

Lục Bạch Thiên động cũng không dám động, mặc cho đối phương lau mặt mình đến biến dạng.

Hứa Lê Minh thuận tay ném áo lên lan can, xoay người dựa lưng vào lan can, để lộ nửa cánh tay đặt bên hông: "Tại sao lại muốn nói cho tôi?"

Rõ ràng chuyện này, chỉ cần nàng không nói, chẳng ai thực sự biết được.

Có thể trao đi tình cảm, nhưng không cần phải phơi bày điểm yếu cho bất kỳ ai, đây là kinh nghiệm Hứa Lê Minh đúc kết được sau hơn hai mươi năm sống trên đời.

"Không biết." Lục Bạch Thiên thành thật nói, nàng chỉ là muốn nói cho Hứa Lê Minh biết mà thôi, "Cậu, cậu không cảm thấy..."

"Cảm thấy cái gì?" Hứa Lê Minh cười, "Cậu sợ tôi nghe thấy chuyện này mà xa lánh cậu?"

Lục Bạch Thiên gật đầu.

"Không ai nói với cậu rằng, cậu là người bị hại sao?" Giọng Hứa Lê Minh bình thản, "Sự ra đời của cậu không phải do cậu kiểm soát, xuất thân càng không phải."

"Kẻ đầu sỏ gây ra chuyện này, nói thế nào cũng phải là Lâm Hành Ý chứ? Ông ta kết hôn với mẹ Lâm Vãn, hôn nhân là một mối quan hệ hợp đồng, là ông ta chủ động phá vỡ hợp đồng, ngoại tình sinh ra cậu."

"Chẳng lẽ chỉ vì ông ta tạm thời được coi là 'kẻ bề trên', liền có thể làm như không thấy tất cả những chuyện này. Còn cậu là một đứa trẻ không có quyền lên tiếng, lại bị bọn họ coi là kẻ đầu sỏ sao?"

"Bọn họ nghĩ như vậy, bởi vì loại người này vốn dĩ tam quan đã lệch lạc. Nhưng cậu không thể thế được." Hứa Lê Minh nói, "Nếu cậu cũng cảm thấy cậu có lỗi, vậy thì cậu thực sự sẽ phải mang gông xiềng như vậy suốt đời."

"Nhưng cậu không sai, cho nên sự việc không nên như thế này, cuộc sống của cậu cũng không nên như thế này."

"Lục Bạch Thiên, cậu sạch sẽ hơn bất kỳ ai, có tư cách hạnh phúc hơn bất kỳ ai trong số bọn họ."

Lục Bạch Thiên ngơ ngác lắng nghe.

Nàng đương nhiên biết nàng không sai, nhưng chưa ai nói với nàng những lời như vậy. Từ nhỏ đến lớn, những gì nàng nghe được nhiều hơn là những lời đàm tiếu của người ngoài.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!