Cô càng đi đến gần, nam sinh kia vẫn đang ngượng ngùng nói gì đó. Trai tài gái sắc, cảnh tượng này nhìn thế nào cũng thấy chướng mắt.
"Có chuyện gì thế?" Hứa Lê Minh bỗng nhiên lên tiếng. Hôm nay cô mặc một chiếc áo gió mỏng nhẹ, hai tay đút túi quần đầy vẻ phòng thủ, nghênh ngang đứng chắn trước mặt nam sinh.
Nam sinh bị ngắt lời, nhìn Hứa Lê Minh ấp úng: "Không có gì, tôi chỉ tiện miệng nói chuyện thôi..."
"Cậu bên Thanh Nghệ đúng không? Tìm bọn tôi nói chuyện gì? Muốn thăm dò tình hình đối thủ à?" Hứa Lê Minh hỏi dồn dập, không chút nể nang.
"Không không không..." Nam sinh vội vàng xua tay, quay người cầu cứu mấy người bạn đi cùng. Nhưng đám bạn kia kẻ sờ mũi người nhìn trời, chẳng ai thèm nhìn cậu ta, đành phải mở miệng lần nữa.
"Tôi chỉ thấy bạn ấy xinh nên muốn làm quen chút thôi, cậu đừng hiểu lầm." Nam sinh đỏ mặt giải thích.
Hứa Lê Minh nhìn mặt cậu ta, ánh mắt lưu chuyển rồi lại nhìn sang Lục Bạch Thiên. Cô gái lặng lẽ đứng bên cạnh không nói một lời, khuôn mặt thanh tú dịu dàng quả thực rất xinh đẹp.
Trong lòng Hứa Lê Minh nảy sinh một nỗi chua xót kỳ lạ, nhìn cậu nam sinh vốn dĩ cũng sáng sủa bỗng thấy xấu xí đi không ít.
Thế là cô bước thêm hai bước về phía trước, nhếch khóe miệng: "Tính cách cậu ấy hướng nội, không thích người lạ, cậu làm cậu ấy sợ rồi đấy."
Hứa Lê Minh hôm nay đi giày da, vốn đã cao nay lại càng cao hơn cậu ta một đoạn. Cô hơi ngẩng đầu, nhìn xuống cậu ta với vẻ khinh thường, khiến nam sinh luống cuống tay chân.
Mặt nam sinh đỏ bừng, hồi lâu mới thốt ra được một câu: "Xin lỗi. Hai người là... một đôi à?"
Hứa Lê Minh sững sờ. Cô nhìn sang Lục Bạch Thiên, đối phương cũng ngây người, một lọn tóc bị gió thổi bay trước mắt cũng quên vén lên.
"Hiện tại chưa phải." Hứa Lê Minh nói.
Giọng cô chậm rãi mà rõ ràng, lọt vào tai Lục Bạch Thiên như tiếng ngọc rơi trên mâm, lanh lảnh từng chữ.
Hơi nóng từ lòng bàn chân xông thẳng lên mặt, nàng nhất thời quên cả phản ứng, chỉ ngơ ngác đứng đó.
Hứa Lê Minh vừa nói gì cơ? Nàng nghe nhầm rồi phải không? Hoặc là cô nói nhầm rồi.
Hiện tại chưa phải, là có ý gì?
Nam sinh lập tức hiểu ra, hoảng loạn nói năng lộn xộn: "Thật thật thật xin lỗi, tôi không biết, xin lỗi đã làm phiền..."
Nói xong cậu ta chạy biến về phía đám bạn, kéo mấy người đang cười ha hả lẩn vào đám đông, xấu hổ bỏ chạy thục mạng.
Thấy kẻ chướng mắt bị đuổi đi, trong lòng Hứa Lê Minh thoải mái hơn nhiều. Cô rút tay ra khỏi túi, phủi đi hơi nóng trong lòng bàn tay, quay đầu gọi các thành viên trong nhóm: "Đừng nói chuyện nữa, chỗ chúng ta ở bên trong, đi vào thôi, đừng đứng chặn ở đây."
Các thành viên nhao nhao đáp lại, lững thững đi về phía cổng vòm nhà hát. Dòng người qua lại tấp nập, Lục Bạch Thiên vẫn đứng yên tại chỗ.
"Sao không đi, bị cậu ta dọa sợ thật rồi à?" Hứa Lê Minh nói nhỏ, "Không sao đâu, lần sau gặp tình huống này cứ nói đại cái gì đó cho qua chuyện là được, bọn họ không dám làm phiền đâu."
Cho qua chuyện? Những suy nghĩ vừa nhen nhóm trong lòng Lục Bạch Thiên bị một gáo nước lạnh dội tắt ngấm. Nàng ngẩn ngơ gật đầu, sau đó im lặng đi theo mọi người.
Quả nhiên là nói bậy, có khoảnh khắc nàng còn tưởng rằng...
Nghĩ linh tinh cái gì thế, Lục Bạch Thiên.
Nhà hát ở đây cũng giống phần lớn các nhà hát Hứa Lê Minh từng đến, không gian rất rộng, chỗ ngồi chia làm nhiều khu vực. Nhưng vì ít người nên khu vực tầng hai cơ bản không dùng đến. Các thí sinh ngồi rải rác cũng chỉ lấp đầy một nửa chỗ ngồi, còn lại là khách mời đặc biệt hoặc người có vé mời lễ khai mạc lấp đầy thêm một phần.
Lễ khai mạc diễn ra không lâu. Ban tổ chức mời không ít nhà viết kịch nổi tiếng trong và ngoài nước, còn có vài đạo diễn và diễn viên tên tuổi lần lượt phát biểu, nghe như talkshow, lời lẽ dí dỏm.
Sau đó là phần giới thiệu các vở kịch dự thi rồi kết thúc. Các thí sinh tốp năm tốp ba rời khỏi nhà hát, hòa vào dòng khách du lịch trong thị trấn cổ.
Liên hoan kịch nói ít nhiều cũng mang lại luồng gió mới cho thị trấn cổ. Ban ngày khắp nơi trong thị trấn đều có các màn biểu diễn sáng tạo và chợ phiên, buổi tối thì có biểu diễn ca múa nhạc quy mô lớn. Du khách cũng đông hơn ngày thường rất nhiều, còn có không ít người yêu kịch nói nghe tiếng mà đến.
Nhóm Hứa Lê Minh biểu diễn vào chiều ngày thứ ba nên không quá căng thẳng. Cô hào phóng mời cả đoàn đi ăn một bữa đặc sản địa phương thịnh soạn, sau đó cho mọi người tự do đi xem biểu diễn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!