"Phụ nữ? Bao nhiêu tuổi?" Trần Nghiên hỏi.
"Khoảng 40 tuổi, nhưng trông khá trẻ." Hứa Lê Minh vắt óc nhớ lại.
"Được, để tôi tìm thử xem, lát nữa báo tin cho cô."
Trần Nghiên cúp máy. Hứa Lê Minh đứng dậy, vốn định nằm xuống cạnh Lục Bạch Thiên, nhưng thấy tư thế co ro của nàng lại sợ đánh thức nàng dậy.
Thế là cô dứt khoát ôm chăn ra phòng khách, nằm im trên ghế sô pha. Chiếc ghế rộng rãi cũng chẳng kém giường là bao. Tiếng mưa rả rích trên đầu ban công như khúc hát ru, rất nhanh cô lại thiếp đi.
Trước khi ngủ, cô thấy tin nhắn của Trần Nghiên gửi đến.
"Tìm thấy rồi, ở phòng bệnh số 3 bên tay phải tầng 3, tên là Lục Minh Tri."
Lục Minh Tri, cái tên rất hay, có chút không ăn nhập với bộ dạng hiện tại của người phụ nữ đó.
"Cô quen à?" Trần Nghiên gửi kèm một cái icon ngạc nhiên, "Hứa Lê Minh, vòng quan hệ của cô bây giờ rộng thật đấy."
"Mẹ của bạn." Hứa Lê Minh trả lời, mơ màng gõ chữ, "Cảm ơn nhé, sau này mời cô đi ăn."
Sau đó ném điện thoại sang một bên, chìm vào giấc ngủ trong ánh hoàng hôn đen kịt.
Giấc ngủ này kéo dài suốt một đêm. Hứa Lê Minh có cảm giác như được trở về nằm trong nôi thời thơ ấu, ngủ vô cùng ngon giấc.
Hồi đó cô có một chiếc võng nhỏ của riêng mình, đặt ngay trong phòng vẽ của Văn San. Văn San vẽ được vài nét lại đưa tay lắc lư chiếc võng.
Có lúc bên ngoài cũng mưa to tầm tã như thế này, có lúc lại là nắng chói chang, nhưng dù thời tiết thế nào, Hứa Lê Minh cũng đều ngủ rất ngon.
Mùi nhựa thông trộn lẫn với mùi hương trên người mẹ, từ năm 13 tuổi, cô đã không còn ngửi thấy nữa.
Hôm nay lại loáng thoáng, bí ẩn xuất hiện trong tâm trí cô.
Khi tỉnh lại lần nữa, Hứa Lê Minh đang nằm dưới đất.
Cô nhìn cái chân bàn trà màu trắng trước mặt, câm nín với bản thân hồi lâu rồi mới chậm rãi chống tay ngồi dậy. Chăn bị chân cô cuốn thành một cục, nửa người trên lộ cả ra ngoài.
Tư thế ngủ của cô xưa nay vẫn không được đẹp mắt cho lắm, cũng may là không lạnh, Hứa Lê Minh nghĩ.
Hứa Lê Minh đá cái chăn ra, bò dậy ngồi lại lên ghế sô pha. Trên bàn trà vẫn còn cốc nước lạnh rót từ đêm qua, cô cầm lên uống hai ngụm, dòng nước làm dịu cổ họng khô rát.
Cơn sốt đã lui. Bệnh của Hứa Lê Minh đến nhanh đi cũng nhanh, chỉ là họng vẫn còn rất đau, ho khan nhẹ, nhưng không ảnh hưởng đến ý thức.
Hôm qua ngủ quá sớm, cầm điện thoại lên xem, mới 6 giờ rưỡi sáng.
Cô rón rén mò vào phòng ngủ. Căn phòng tối om bị chiếm cứ bởi mùi hương ngọt ngào cô từng ngửi thấy. Lục Bạch Thiên vẫn giữ nguyên tư thế co ro, nằm lọt thỏm trong chiếc chăn to sụ.
Hứa Lê Minh bước tới nhìn thoáng qua. Đối phương vẫn ngủ rất say, say đến mức ngay cả độ cong của sống lưng cũng không thay đổi, nhưng hơi thở đã nhẹ nhàng hơn nhiều, không còn nặng nhọc như hôm qua nữa.
Chắc là nàng cũng ngủ ngon, Hứa Lê Minh nghĩ. Cô vươn tay kéo rèm cửa kín lại để căn phòng tối hơn, thích hợp cho việc nghỉ ngơi.
Sau đó đi vào phòng tắm tắm rửa, thay một bộ quần áo chuẩn bị ra ngoài. Trước khi đi chợt nhớ ra điều gì, cô để lại cho Lục Bạch Thiên một tờ giấy nhắn.
Bên ngoài mưa đã tạnh, cả thành phố như được gột rửa thay da đổi thịt. Những chiếc lá non được nước mưa rửa sạch tỏa ra mùi hương thanh mát. Ánh mặt trời trong trẻo, phía Đông sáng chói mắt, những tia sáng dường như đang nỗ lực xuyên qua lớp mây mỏng.
Hứa Lê Minh chụp một bức ảnh, sau đó gọi taxi đến Bệnh viện Nhân dân số 3.
Bệnh viện Nhân dân số 3 có hai cơ sở. Điểm xuất phát mà Lục Bạch Thiên đặt xe là cơ sở cũ, nằm trong khu phố cổ. Tường ngoài bò đầy những dây leo khô khốc, nhưng lại có những mầm non mọc đè lên trên, sự sống và cái chết đan xen, rất phù hợp với không khí bệnh viện.
Xung quanh đều là khu dân cư. Bệnh viện không lớn, bên trái là khu khám bệnh, bên phải là khu nội trú. Hứa Lê Minh mua một giỏ hoa quả và một bó hoa bên ngoài bệnh viện, bước vào cổng tòa nhà âm u lạnh lẽo.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!