Chương 42: (Vô Đề)

Ban đầu cô còn tưởng mình sốt cao mê sảng sinh ra ảo giác, cho đến khi má chạm vào nước mưa lạnh buốt mới nhận ra người đứng ngoài cửa thực sự là Lục Bạch Thiên.

Nàng hình như chạy bộ đến đây, mặc áo mưa, cả bờ vai ướt đẫm nước mưa.

Khuôn mặt ướt át ẩn dưới vành mũ áo mưa rộng thùng thình, đỏ bừng.

Hứa Lê Minh vùi mặt vào vai ướt đẫm của nàng, mát lạnh, rất thoải mái.

"Cậu đừng ra đây, mau vào đi!" Lục Bạch Thiên theo bản năng đỡ lấy cô, lại sợ nước mưa trên người mình làm cô ướt, đành phải cởi áo mưa ngay ngoài cửa, cẩn thận dìu người vào nhà.

Hứa Lê Minh rõ ràng là sốt đến mơ hồ, cổ áo ngủ rộng thùng thình mở toang đến ngực, toàn thân nhuốm màu đỏ bất thường, giống như một con tôm luộc chín.

Chỉ có đôi mắt sáng lấp lánh vì ngân ngấn nước.

Lục Bạch Thiên đỡ cô đứng vững ở huyền quan, đợi người không còn ngã về phía trước nữa mới xoay người cất gọn áo mưa, bỏ vào túi nilon mang theo.

Lại cầm hộp cơm đã nguội ngắt ở cửa lên, nhẹ nhàng đóng cửa lại.

Có lẽ vì bên ngoài trời mưa suốt, không thể mở cửa sổ nên trong phòng có mùi ngột ngạt. Căn phòng trống trải không chút hơi người, chỉ có hộp cơm ăn dở của Hứa Lê Minh từ hôm qua vẫn để trên bàn trà.

Lục Bạch Thiên chỉ liếc qua một cái rồi dìu Hứa Lê Minh, đỡ cô ngồi xuống ghế sô pha.

Tay Lục Bạch Thiên lạnh băng như que kem giải nhiệt, Hứa Lê Minh vô thức áp mặt vào lòng bàn tay nàng, hấp thụ hơi lạnh.

"Sao cậu lại tới đây?" Giọng Hứa Lê Minh nhão nhoẹt, lộ ra sự thân mật mà ngày thường không có.

Trong lúc nhất thời không phân biệt được rốt cuộc ai đỏ mặt hơn ai. Lục Bạch Thiên lén rút tay về, giọng mềm mại: "Tôi thấy bài đăng trên WeChat."

Mấy ngày nay nàng vẫn luôn chăm sóc mẹ, cảm xúc căng thẳng từ sáng đến tối, ngoại trừ hôm xin nghỉ ra thì rất ít khi đụng vào điện thoại.

"Tôi nhắn tin cho cậu, cậu cũng không trả lời tôi." Hứa Lê Minh nói.

Lục Bạch Thiên khựng lại, không trả lời.

Hôm đó sau khi đưa mẹ đến bệnh viện, nàng đã thấy tin nhắn của Hứa Lê Minh, nhưng lúc đó tinh thần nàng suy sụp, không biết nên nói gì.

"Xin lỗi." Lục Bạch Thiên nhẹ giọng nói.

"Đừng nói xin lỗi." Trước mắt Hứa Lê Minh lại bắt đầu quay cuồng, cô ngã người ra sau ghế, đầu óc rỉ sét cố gắng vận hành, "Nhà cậu xảy ra chuyện gì à?"

"Không có gì đâu. Mẹ tôi bị ốm, tôi chăm sóc bà ấy thôi." Lục Bạch Thiên trả lời ngắn gọn, "Cậu uống thuốc hạ sốt chưa?"

"Uống rồi." Hứa Lê Minh nói, chỉ vào hộp thuốc trên bàn.

"Thế bệnh của bà ấy đỡ chút nào chưa? Có nghiêm trọng không?"

Cô gái rút bàn tay mang theo hơi lạnh về. Hứa Lê Minh ngước đôi mắt mờ mịt lên, phát hiện trên người Lục Bạch Thiên có gì đó không ổn.

Nàng trông rất mệt mỏi, hai mắt đỏ ngầu, quầng mắt thâm đen, sắc mặt lại tái nhợt.

"Không nghiêm trọng, sắp khỏi rồi." Lục Bạch Thiên nói.

Lục Bạch Thiên đi một vòng quanh phòng khách, cuối cùng tìm thấy hộp thuốc dưới gầm bàn trà, im lặng lấy ra, tìm nhiệt kế đưa cho Hứa Lê Minh.

Hứa Lê Minh không nhúc nhích, cô mở to đôi mắt đẫm lệ nhìn Lục Bạch Thiên chằm chằm.

Lục Bạch Thiên bị ánh mắt ấy nhìn đến mức cứng đờ, động tác trên tay cũng bắt đầu lóng ngóng. Nàng cầm bao nhiệt kế lắc lắc, phát hiện không đúng, lại tháo bao ra.

"Cậu..." Lục Bạch Thiên vốn định bảo Hứa Lê Minh tự làm, nhưng thấy đối phương ốm nặng như vậy, bèn chậm rãi tiến lên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!