Chương 41: (Vô Đề)

Nước tuy lạnh, nhưng khi chảy qua đầu lưỡi lại ngọt ngào vô cùng.

Hứa Lê Minh lại leo lên giường, thả lỏng toàn thân trên đệm êm ái, nghe tiếng bước chân đi lại của Lục Bạch Thiên. Đèn tắt, phòng ngủ chìm vào bóng tối mênh mông.

Nằm thêm một lát, những món đồ nội thất mờ ảo trong bóng tối mới dần hiện ra trong tầm mắt. Cửa sổ đóng không chặt, rèm cửa lặng lẽ bay bay.

Hứa Lê Minh không có chút buồn ngủ nào. Cô trằn trọc một lát rồi gác đầu lên lan can, mở miệng hỏi: "Bạch Thiên, cậu ngủ chưa?"

"Chưa." Giọng nói trong trẻo vang lên ở giường đối diện.

"Cậu không buồn ngủ à?" Hứa Lê Minh kiếm chuyện để nói.

"Buồn ngủ." Lục Bạch Thiên nhẹ nhàng trả lời.

"Thế ngủ ngon nhé." Hứa Lê Minh nói. Cô đặt lòng bàn tay lên bụng dưới, nhắm mắt nằm một lúc, nhưng mãi vẫn không ngủ được.

Thế là lại không nhịn được mở miệng: "Bạch Thiên, cậu ngủ chưa?"

Giường đối diện im lặng một lát, cuối cùng vẫn kiên nhẫn trả lời: "Chưa."

Nghe thấy nàng chưa ngủ, Hứa Lê Minh càng không kiêng nể gì: "Bạch Thiên, cậu luôn sống ở đây à?"

"Ừ, tôi sinh ra ở đây." Lục Bạch Thiên trả lời, "Nhưng quê gốc ở Hồ Bắc."

Hứa Lê Minh trở mình. Cô chưa từng đến Hồ Bắc, suy nghĩ hồi lâu mới nói: "Tôi thích ăn mỳ khô nóng."

Lục Bạch Thiên cũng cựa mình, chiếc giường rung lên theo động tác của hai người: "Tôi chưa từng về đó."

"Tại sao? Tết cũng không về quê à?"

Hứa Lê Minh bắt đầu tò mò về thân thế của Lục Bạch Thiên.

"Không về." Lục Bạch Thiên nói. Nàng có vẻ hơi khó mở miệng, nhưng vẫn kể lại vắn tắt, "Mẹ tôi quan hệ với gia đình không tốt, mười mấy tuổi đã bỏ nhà đi rồi."

Mấy năm nay nàng và mẹ cứ như bèo dạt, trôi nổi vô định ở nơi này.

Thì ra là thế. Hứa Lê Minh mở mắt nhìn trần nhà tối đen, lại thuận miệng hỏi: "Cấp ba cậu học trường nào thế?"

Lần này đối phương im lặng lâu hơn, lâu đến mức Hứa Lê Minh tưởng đối phương đã ngủ rồi thì trong bóng tối mới lại vang lên giọng nói lí nhí như muỗi kêu của Lục Bạch Thiên: "Trung học Phương Bình."

Hứa Lê Minh suýt nữa ngồi bật dậy. Cô chống nửa người lên, vô cùng kinh ngạc: "Cậu cũng học Phương Bình á? Tôi học lớp 10, lớp 11 ở đó, sao chưa từng gặp cậu nhỉ?"

Theo lý mà nói, Lục Bạch Thiên chắc chắn cùng khóa với cô.

"Tôi, không hay ra khỏi lớp."

Hứa Lê Minh từ từ thả lỏng cánh tay, nằm lại vào chăn ấm nệm êm, gợn sóng trong lòng dần lắng xuống. Cũng phải, Bạch Thiên chắc là kiểu học sinh chăm ngoan ngày ngày ngồi bàn đầu, đến giờ ra chơi cũng cắm đầu làm bài tập.

Còn cô cả ngày chỉ biết chơi với bời, mãi đến khi chuyển trường mới bắt đầu cắm đầu vào học, làm sao mà quen biết Lục Bạch Thiên được.

"Cậu học lớp 11 mấy?" Vô tình phát hiện hai người đã sớm có giao điểm, Hứa Lê Minh có chút phấn khích.

"Lớp 11A3 thực nghiệm."

Hứa Lê Minh "à" một tiếng. Cô gối một cánh tay ra sau đầu. Thế thì đúng rồi, cô học ở lớp thường.

Nhưng Lâm Vãn chắc là học lớp bên cạnh nàng. Lúc ấy cô thường tranh thủ giờ ra chơi sang quấy rầy Lâm Vãn, không biết có từng gặp Lục Bạch Thiên không nhỉ.

Thật đáng tiếc, lúc ấy không quen biết nhau.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!