Chương 4: (Vô Đề)

"Tôi không nhìn cậu." Hứa Lê Minh bình tĩnh đáp. Cô hiểu tâm trạng của Lục Bạch Thiên, nếu bản thân cô xuất hiện trước mặt bạn cùng lớp trong bộ dạng này, cô cũng sẽ muốn giữ lại chút tôn nghiêm cuối cùng.

Nói xong, cô cởi áo khoác, quay người đưa cho Lục Bạch Thiên.

Góc áo bị người kia chạm nhẹ, nhưng chiếc áo cũng không được cầm lấy. Thân thể lạnh như tảng băng lướt qua sau lưng cô, trốn nhanh vào trong phòng, chật vật và luống cuống tròng vội chiếc áo bông mỏng chẳng giữ ấm được bao nhiêu.

Hứa Lê Minh đóng cửa ban công lại, ngăn cách cái rét cắt da cắt thịt bên ngoài. Sau đó cô cầm lấy điều khiển điều hòa trên bàn, giơ tay định bật máy.

"Đừng." Một tiếng gọi khẽ ngăn cản động tác của cô. "Tôi không đóng tiền điều hòa."

Hứa Lê Minh sững sờ: "Thế bọn họ bật điều hòa thì cậu làm thế nào?"

"Ban ngày tôi không ở ký túc xá." Lục Bạch Thiên nói.

Trong lòng Hứa Lê Minh dâng lên một cảm giác kỳ quặc, rất khó nói đó là sự đồng cảm hay là gì khác. Tuy gia đình cô không hạnh phúc, nhưng ít nhất cô cũng được sinh ra trong nhung lụa.

Đây là lần đầu tiên cô trực diện đối mặt với sự nghèo khó tr*n tr** đến thế.

Cùng lúc đó, sự nghi hoặc cũng nảy sinh. Thi vào trường nghệ thuật đâu có rẻ, túng quẫn như vậy thì làm sao nàng theo học được chuyên ngành này?

Chắc là gia đình phải cắn răng chu cấp, Hứa Lê Minh nhanh chóng tự tìm ra lời giải thích, đúng là không dễ dàng gì.

"Không sao đâu, tiền này tôi trả cho bọn họ."

Hứa Lê Minh vừa dứt lời, chiếc điều khiển trong tay đã bị người ta giật lấy. Nhìn kỹ lại, Lục Bạch Thiên đã lùi về bóng tối, cách xa Hứa Lê Minh.

Hứa Lê Minh xưa nay luôn làm theo ý mình, trừ Lâm Vãn ra thì cô hiếm khi để ý đến cảm xúc của người khác. Nhưng lúc này, trong lòng cô lại thoáng qua một tia hối hận.

Lòng tự trọng của Lục Bạch Thiên có vẻ rất cao. Mình nói như vậy, có phải đã mạo phạm cậu ấy rồi không?

"Xin lỗi." Hứa Lê Minh nhanh chóng xin lỗi, rồi đặt cái túi trong tay sang một bên, "Đây là quà sinh nhật tôi tặng cậu, sinh nhật vui vẻ."

"Cảm ơn cậu đã giải vây giúp tôi." Cô nói thêm.

Lần này Lục Bạch Thiên không từ chối, nhưng phải rất lâu sau mới lí nhí nói lời cảm ơn. Sau đó, nàng mới chịu bước ra khỏi bóng tối, run rẩy rót một cốc nước ấm từ phích nước trên bàn mình.

Lúc này Hứa Lê Minh mới nhìn rõ nàng. Đối phương không đeo kính, cũng không buộc tóc. Khi bỏ đi lớp ngụy trang, khuôn mặt nàng nhỏ nhắn và thanh tú, đôi môi tím tái vì lạnh, ánh mắt cụp xuống tựa như hồ nước tĩnh lặng dưới chân núi tuyết.

Thân hình mảnh khảnh được bao bọc trong chiếc áo bông rộng thùng thình, những chỗ đáng lẽ phải đầy lông nhung thì xẹp lép, lộ ra cả màu áo ngủ sẫm bên trong. Bộ đồ ngủ cũng rất cũ, quần ngắn một đoạn để lộ mắt cá chân, gấu quần đã sờn rách.

Hứa Lê Minh liếc nhìn cánh cửa sắt phía sau. Ban công ký túc xá Hoa Truyện dùng cửa đẩy thống nhất, nửa trên là kính lấy sáng, nửa dưới là cửa đặc.

Chốt khóa bên trên cũng bằng sắt, dày cộp và gỉ sét, tuyệt đối không thể có chuyện "vô tình" bị khóa trái bên ngoài được.

Cô không kìm được hỏi: "Ai nhốt cậu ở ngoài thế?"

Bàn tay đỏ bừng vì lạnh của Lục Bạch Thiên siết chặt lại, rồi lắc đầu: "Không có, là tôi tự mình bất cẩn thôi."

Kẻ ngốc mới tin. Đôi mắt đen thẳm của Hứa Lê Minh chăm chú nhìn cô gái đang co rúm trước mặt, cuối cùng không hỏi thêm nữa. Nếu người ta đã không muốn nói, cô cũng chẳng muốn xen vào việc của người khác.

Hứa Lê Minh vẫn luôn cho rằng bạo lực học đường chỉ xảy ra ở cấp hai, cấp ba, không ngờ lên đại học vẫn còn gặp phải. Chỉ có điều so với bạo lực thô bạo của trẻ vị thành niên, bạo lực của người trưởng thành lại âm thầm và tinh vi hơn.

Trầm ổn hơn, êm ả hơn, nhưng lại khiến người ta ngạt thở.

Người nhốt Lục Bạch Thiên ngoài cửa giữa trời lạnh thế này, liệu có Lâm Vãn trong đó không? Hứa Lê Minh rùng mình.

Cô biết Lâm Vãn là kẻ tồi tệ, nhưng không ngờ cô ta lại tồi tệ sớm đến thế.

Hứa Lê Minh quay người, dễ dàng nhận ra bàn của Lâm Vãn: sạch sẽ, tao nhã, ngăn nắp. Trên giá sách bày vài cuốn sách và nến thơm, đồ đạc lộn xộn trên bàn vẫn chưa kịp dọn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!