"Nói linh tinh cái gì đấy?" Hứa Lê Minh theo bản năng phản bác.
Cô nhìn chằm chằm cửa phòng thay đồ, đầu óc có một thoáng hỗn loạn.
Tần Triều Hạc lại "ồ" một tiếng, kéo ghế ngồi xuống: "Thế thì sao em đối xử tốt với người ta thế?"
"Chị chưa từng có bạn bè à?"
"Dù sao tôi cũng sẽ không tặng bạn bè cái vòng cổ đeo bên người." Tần Triều Hạc phủi phấn dính trên tay áo, cười hì hì nói, "Năm đó chiến tích em theo đuổi Lâm Vãn nổi tiếng cả viện đấy, đừng trách tôi nghĩ nhiều."
"Cái đó khác." Hứa Lê Minh nói, không muốn tranh luận với Tần Triều Hạc về vấn đề này nữa, đẩy cô ấy một cái, "Chị đi giúp Lục Bạch Thiên chút đi, tôi đi tìm băng cá nhân."
Nói xong liền bỏ đi, không để cho Tần Triều Hạc có cơ hội nói thêm.
Lúc này trong sân vận động người đã thưa thớt, chỉ còn lại một số tình nguyện viên đang dọn dẹp. Gió lùa qua hành lang tối om, trán Hứa Lê Minh cảm thấy lạnh toát.
Cô thích Lục Bạch Thiên sao? Chắc là không đâu.
Nhưng không thể phủ nhận, Lục Bạch Thiên có sức hút rất lớn đối với cô. Cô luôn cảm thấy cô gái này rất đặc biệt, cũng rất bí ẩn, giống như bên trong luôn ẩn giấu điều gì đó.
Nhưng mỗi khi cô muốn phân tích nghiên cứu, nàng lại mở to đôi mắt xinh đẹp ấy, dường như ngoài sự sạch sẽ ra thì chẳng có gì thừa thãi.
Đúng không, mâu thuẫn như vậy đấy.
Khác hoàn toàn với cảm giác đối với Lâm Vãn trước kia. Kiếp trước Lâm Vãn được cô thêm vào bộ lọc trong tiềm thức. Cô cảm thấy cô gái ấy xinh đẹp, ưu tú, dịu dàng. Khoảnh khắc kinh diễm ban đầu bị cô tự cho là đúng mà đóng gói lại, biến thành sự yêu thích.
Giờ đây bộ lọc bị lột bỏ, người kia lộ ra bộ mặt thật, cô mới bừng tỉnh đại ngộ.
Nói trắng ra, cô thích không phải bản thân Lâm Vãn, mà là thích cái cảm giác được thích ai đó, thích tình yêu, khao khát được yêu.
Hứa Lê Minh rất thiếu thốn tình cảm, mặc dù cô chưa bao giờ chịu thừa nhận.
Bên ngoài không có mấy người. Hứa Lê Minh đi một mạch ra khỏi sân vận động, xin được vài miếng băng cá nhân từ người phụ trách hậu cần trên sân thể dục, rồi lại rảo bước quay về.
Một người như Lục Bạch Thiên, vì lý do gì mà lại thôi học nhỉ? Tư duy Hứa Lê Minh bắt đầu lan man. Cô bỗng hối hận, kiếp trước tại sao mình lại không chú ý đến Lục Bạch Thiên một chút nào.
Nếu không thì ít nhất cũng biết được lý do, giúp nàng một tay cũng tốt.
Hứa Lê Minh quay lại phòng nghỉ, Lục Bạch Thiên đã thay xong quần áo của mình, nhưng lớp trang điểm vẫn chưa tẩy. Hứa Lê Minh ngồi xổm xuống định giúp nàng dán băng cá nhân thì bị Lục Bạch Thiên vội vàng ngăn lại.
"Tôi, tôi tự làm được. Cảm ơn." Nàng nhỏ giọng nói.
Hứa Lê Minh không có dị nghị, cô đứng dậy, lại thất thần.
Hơn nữa, nhỡ đâu Lục Bạch Thiên là thẳng thì sao? Cho dù mình có thực sự thích nàng, nếu đối phương không thích con gái, thì chẳng phải là rất mạo phạm sao?
Hứa Lê Minh không nhận ra, kiếp trước mình chưa bao giờ cân nhắc đến vấn đề này.
Cô xưa nay làm việc rất cảm tính.
"Tôi không dây dưa với mấy người nữa, tối nay tôi còn phải quay một video thử vai." Tần Triều Hạc bỗng nhiên lên tiếng. Cô ấy đi ngang qua Hứa Lê Minh rồi ghé sát vào, hàng mi giả như hoa hướng dương chớp chớp, "Cái đó..."
"Đạo diễn, tiền tập luyện bao giờ chuyển cho tôi thế?"
Hứa Lê Minh bật cười. Cô mở điện thoại, chuyển khoản ngay tại chỗ. Nghe thấy tiếng báo tiền về, Tần Triều Hạc cười còn rực rỡ hơn hoa hướng dương.
"Dù sao cũng là diễn viên có chút tên tuổi, sao lại hám tiền thế hả." Hứa Lê Minh trêu chọc.
"Ai mà chê tiền chứ, tôi thích tiền nhất."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!