Chương 38: (Vô Đề)

Trong khi đó ở bên trong sân vận động, Hứa Lê Minh định lẻn vào thì đã bị hai bảo vệ tóm được, chặn ở cửa hơn mười phút. Cô liên tục xem đồng hồ.

"Bạn cháu thực sự ở hậu trường mà, cháu không phải đi xem minh tinh gì đâu." Hứa Lê Minh lấy thẻ sinh viên ra, "Các chú xem này, cháu là sinh viên trường mình."

"Cháu học trường nào cũng không được." Bảo vệ chống nạnh đứng trước mặt cô, "Không có thẻ công tác thì không được vào."

Hứa Lê Minh nói đến khô cả cổ. Cô đang định nhắn tin cho Lục Bạch Thiên lần nữa thì nghe thấy phía sau truyền đến tiếng giày cao gót "cộc cộc" nện xuống đất.

Quay đầu lại, thấy Tần Triều Hạc mặc áo da độn vai và váy ngắn đang nghênh ngang đi tới trên đôi giày siêu cao gót, tay lại xách hai cái túi nilon to đùng.

Bên trong là cơm hộp.

Hứa Lê Minh chớp chớp mắt.

"Ơ, sao em lại ở đây?" Tần Triều Hạc làm bộ ngạc nhiên nhìn Hứa Lê Minh, tiện tay nhét một túi cơm hộp nặng trịch vào tay Hứa Lê Minh, "Mọi người sắp chết đói rồi."

Sau đó cô ấy giơ hai cái thẻ công tác trước ngực vẫy vẫy trước mặt bảo vệ, không đợi bảo vệ nhìn rõ ảnh trên đó, liền đưa tay kéo Hứa Lê Minh qua dây cảnh giới.

Hứa Lê Minh hai tay xách túi nặng, cứ thế bị đưa vào sân dưới ánh mắt nghi ngờ của bảo vệ.

Hai người đi vào trong hành lang, đợi khuất tầm mắt bảo vệ, Hứa Lê Minh mới bật cười: "Cảm ơn nhé, sao chị lại ở đây? Cũng phải lên sân khấu à?"

"Không." Tần Triều Hạc đưa nốt cái túi còn lại cho Hứa Lê Minh, sau đó vẻ mặt đau lòng xoa bàn tay ngọc ngà bị hằn đỏ của mình, "Nhân viên công tác được cộng điểm rèn luyện tình nguyện."

"Chị năm ba rồi mà vẫn chưa đủ điểm rèn luyện á?"

"Tôi làm gì có thời gian chứ?" Tần Triều Hạc bị bắt làm c* li cả buổi chiều nên tâm trạng không tốt.

Cô ấy lại hỏi: "Em đến tìm Lục Bạch Thiên à?"

Hứa Lê Minh gật đầu.

"MC chắc là ở phòng trang điểm kia." Tần Triều Hạc chỉ về phía cuối hành lang, sau đó đưa tay giữ một sinh viên chạy ngang qua lại, đưa hai túi cơm hộp cho cậu ta.

Cười tủm tỉm nói: "Bạn học, giúp mình đưa cơm với nhé, phía đối diện sân khấu, chỗ bàn điều khiển ấy."

Sau đó kéo Hứa Lê Minh đi về phía phòng nghỉ, vươn vai đau nhức: "Tôi sắp mệt chết rồi, tiện thể đi cùng em xem Lục Bạch Thiên thế nào, trốn việc một lúc luôn."

Hậu trường như đánh trận, mấy nhân viên phụ trách chạy loạn giữa các phòng nghỉ, thông báo thứ tự lên sân khấu cho diễn viên và khách mời. Hứa Lê Minh suýt nữa bị người ta đụng phải, phải né tránh suốt dọc đường.

Khi hai người đẩy cửa bước vào, vừa vặn nhìn thấy Lục Bạch Thiên đang lóng ngóng bôi kem nền trước gương.

"Sao em còn chưa trang điểm xong thế?" Tần Triều Hạc đi tới, dùng tay nâng cằm nàng lên nhìn trái nhìn phải, "Người phụ trách trang điểm đâu? Để mặc em ở đây thế này à?"

Cô ấy tính tình nóng nảy, giọng điệu cũng chan chát, thu hút không ít ánh nhìn trong phòng nghỉ. Nhóm Lâm Vãn ở bên cạnh vừa từ phòng thay đồ ra, lúc này cũng im bặt.

"Không phải chứ, các người đông thế này sao không ai giúp một tay hả? Cứ đứng nhìn thế à?" Tần Triều Hạc đập bàn tay ngọc xuống bàn.

Cô ấy liếc nhìn Lâm Vãn trang điểm hoàn hảo một cái.

Cửa phòng nghỉ bị đẩy ra, cô thợ trang điểm vừa chạy đi lúc nãy bước vào nghe thấy lời Tần Triều Hạc, ngượng ngùng xoa tay: "Cái đó, vừa rồi có người gọi tôi đi dặm phấn cho diễn viên..."

"Mỗi khu vực đều phân công người phụ trách rồi, việc bên mình chưa làm xong, chạy sang bên kia làm gì?" Tần Triều Hạc chỉ vào Lục Bạch Thiên, "Lát nữa là tổng duyệt lần cuối rồi, khách mời cũng phải lên sân khấu, các thầy cô và tổng đạo diễn đều đang nhìn chằm chằm ở dưới, cô định để em ấy thế này đi lên để bị mắng à?"

Hứa Lê Minh dù cũng tức giận, nhưng bị mấy câu này của Tần Triều Hạc làm cho hả giận hết, cô chẳng cần nói câu nào.

Tính cách thế này, thảo nào trước khi đoạt giải cô ấy lại nhiều antifan như vậy.

"Xin lỗi, xin lỗi chị." Thợ trang điểm liên tục xin lỗi, "Để em trang điểm cho bạn ấy ngay đây."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!