Dưới góc nhìn của bà, tư thế của hai cô gái có chút quá mức thân mật, sự mập mờ lan tràn theo từng hơi thở.
Hơn nữa, sự quan tâm của cô bé tên Bạch Thiên đối với Lê Minh thực sự không giống như bạn bè bình thường.
Sau một thoáng ngập ngừng, dì Tiết thu hồi ánh mắt, làm bộ như không có chuyện gì đi ra ngoài, sau đó dựa lưng vào cánh cửa gỗ dày nặng, lấy điện thoại ra.
Bà gõ lạch cạch một tràng dài tin nhắn gửi cho Hứa Thăng, nghĩ đi nghĩ lại thấy không ổn, lại từng chữ từng chữ xóa đi.
Đây là chuyện riêng tư của Lê Minh. Huống chi Hứa Thăng nghiêm khắc quen rồi, nếu biết Hứa Lê Minh có thể là đồng tính luyến ái, chắc ông sẽ bay từ nước ngoài về ngay trong đêm.
Nhưng mà thời đại này rồi, kể cả Lê Minh có thực sự yêu con gái, chắc cũng chẳng có vấn đề gì.
Thôi, hay là đừng nói cho Hứa Thăng, cùng lắm thì đợi tâm trạng Hứa Lê Minh tốt hơn một chút, bà sẽ tâm sự với cô xem có phải cô nghiêm túc không.
Trẻ con tuổi này hay a dua theo phong trào, vẫn nên bàn bạc kỹ hơn.
Thế là dì Tiết cất điện thoại, rón rén đi xuống lầu.
Hứa Lê Minh không biết mình đã bị người ta đá văng cửa tủ ngay trong đêm. Khi cô mở mắt ra, ánh nắng đang xuyên qua cửa sổ chiếu vào phòng, những tia nắng vàng óng tăng thêm vài phần sinh động cho bài trí cũ kỹ.
Một nửa giường đệm đắm mình trong ánh nắng ấy. Hứa Lê Minh cử động tay, sau khi chạm phải một vật mềm mại, cơ thể cô đột ngột lùi về phía sau.
Cơn buồn ngủ tan biến trong nháy mắt. Cô mở to mắt, bình tĩnh nhìn Lục Bạch Thiên đang nằm trong lòng mình.
Cô gái nằm nghiêng ngủ say. Dáng ngủ của nàng trông rất thiếu cảm giác an toàn, cả người cuộn tròn thành một cục nhỏ, tay chân đều giấu trong ống tay áo và ống quần dài.
Tóc dài che khuất một nửa khuôn mặt, chỉ lộ ra chóp mũi. Nhìn tư thế kia, hẳn là nàng đã rất cẩn thận tựa đầu vào lòng Hứa Lê Minh.
Nàng không đắp chăn, chăn đắp hết lên người Hứa Lê Minh rồi.
Hứa Lê Minh thở dài một hơi. Cô sờ sờ đôi mắt sưng đỏ của mình, nhớ lại chuyện tối qua mình khóc lóc rồi ngủ thiếp đi, cảm thấy có chút mất mặt và bất lực.
Cô kéo một góc chăn định đắp cho Lục Bạch Thiên, nhưng khi tay chạm vào người Lục Bạch Thiên, đối phương lại vô thức dán sát vào, rúc vào lòng bàn tay cô.
Lại còn cọ cọ.
Mặt cô gái rất mềm, tóc cũng mềm như bông. Chóp mũi lướt qua lòng bàn tay nhạy cảm khiến tim Hứa Lê Minh cũng ngứa ngáy theo, ngứa đến mức không bình thường.
Lục Bạch Thiên lúc này cũng tỉnh dậy từ trong mộng. Đôi mắt chớp chớp, sau khi phát hiện tư thế của hai người, giống như sét đánh giữa trời quang đánh trúng nàng, nàng bật dậy, luống cuống bò xuống giường.
Hai người cách nhau nửa chiếc giường, ai nấy đều có chút không tự nhiên, đặc biệt là Lục Bạch Thiên, xấu hổ đến mức hận không thể nhảy từ tầng hai xuống ngay bây giờ.
Nàng vừa mới nằm mơ, mơ hồ tưởng rằng mình vẫn còn trong giấc mơ.
Là giấc mơ... không thể nói cho Hứa Lê Minh biết.
"Chào buổi sáng." Hứa Lê Minh thu tay về, đặt ra sau lưng cọ cọ, cố gắng xóa đi xúc cảm kỳ lạ đó.
"Chào, chào buổi sáng..." Lục Bạch Thiên không dám ngẩng mặt lên, bò trên thảm tìm dép lê khắp nơi.
Hy vọng Hứa Lê Minh không nghĩ nhiều, Lục Bạch Thiên cầu nguyện trong lòng. Nàng lén nhìn Hứa Lê Minh một cái, thần sắc đối phương không có gì thay đổi.
Nàng hơi yên tâm một chút.
Bác sĩ không lừa người, Đậu Xanh quả thực đã ra đi lặng lẽ trong đêm thanh vắng. Nó dường như đến lúc chết vẫn nhìn về phía Hứa Lê Minh, đuôi gác lên chân cô.
Hứa Lê Minh không khóc nữa. Cô cùng dì Tiết, Lục Bạch Thiên đặt Đậu Xanh vào chiếc quan tài nhỏ dì Tiết đã chuẩn bị sẵn, chôn ở vườn sau đầy hoa tươi.
Khi từng chút từng chút lấp đầy cái hố nhỏ đó, Hứa Lê Minh
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!