Nàng thực sự đang cầu xin cô, như thể sợ Hứa Lê Minh bỏ lỡ điều gì đó, tiếng cầu xin mỗi lúc một thêm đau lòng.
Hứa Lê Minh dù lòng dạ sắt đá đến đâu cũng khó mà làm ngơ, huống chi vốn dĩ cô cũng chẳng cứng rắn đến thế.
Cô nhìn vào đôi mắt ướt át của Lục Bạch Thiên, cuối cùng cũng "ừ" một tiếng.
Màn đêm bao trùm lấy thành phố, nén cảnh sắc vốn rộng lớn thành một góc nhỏ trong tầm mắt. Đèn xe chiếu sáng con đường phía trước, Hứa Lê Minh áp mặt vào cửa kính xe nhìn ra ngoài.
Trong đầu trống rỗng, dường như đang suy nghĩ rất nhiều, lại dường như chẳng nghĩ gì cả.
Lục Bạch Thiên lặng lẽ ngồi bên cạnh cô, không nói một lời.
"Thực ra cậu không cần đi cùng tôi đâu, lỡ bị kiểm tra phòng thì phiền phức lắm." Hứa Lê Minh cố gắng để giọng mình nghe thật nhẹ nhàng, thậm chí còn cười một cái.
Lục Bạch Thiên nói: "Không sao đâu."
Nàng muốn ở bên cạnh Hứa Lê Minh.
Xe rẽ vào khu biệt thự quen thuộc, từ từ dừng lại. Tài xế lịch sự nhắc nhở hai lần là đã đến nơi, Hứa Lê Minh lúc này mới bừng tỉnh khỏi cơn thất thần, mở cửa xuống xe.
Dì Tiết đã đợi sẵn ở cửa từ sớm. Bà có chút căng thẳng ôm một cái gối, ngóng chờ Hứa Lê Minh.
"Lê Minh." Bà chạy nhanh vài bước đón đầu, thấy Lục Bạch Thiên thì dừng lại, nhẹ giọng hỏi, "Đây là..."
"Bạn tôi, Lục Bạch Thiên." Hứa Lê Minh trả lời.
Rồi giới thiệu với Lục Bạch Thiên: "Đây là dì Tiết."
Lục Bạch Thiên vội vàng cúi chào. Dì Tiết ngượng ngùng đỡ nàng dậy: "Bên ngoài tối quá, mau vào nhà ngồi đi. Dì bảo người giúp việc làm đồ ăn khuya rồi, ăn chút đi các con."
"Bọn tôi ăn rồi." Hứa Lê Minh trả lời, cô rảo bước đi vào cửa, Lục Bạch Thiên cũng giữ khoảng cách đi theo sau.
Căn nhà trang trí theo phong cách rất hiện đại, tông màu trắng chủ đạo. Bề mặt tường ốp đá cứng, khiến không gian rộng lớn có vẻ hơi lạnh lẽo. Đi qua phòng khách có thể thấy cầu thang xoắn ốc màu trắng ngà uốn lượn lên trên.
Lục Bạch Thiên đứng ở cửa, mũi giày còn dính cỏ trong vườn, không dám thay giày, cũng không dám đi tiếp vào trong.
Mãi đến khi dì Tiết ôm vai nàng, mới đưa được người đang cứng đờ vào nhà.
Hứa Lê Minh quay đầu lại: "Dì Tiết, Đậu Xanh đâu rồi?"
"Ở tầng hai, phòng vẽ tranh của mẹ con." Dì Tiết nhẹ giọng nói. Bà đứng tại chỗ, trông như người vừa phạm lỗi, "Dì vừa đưa nó từ bệnh viện về, bác sĩ bảo nó có thể... không qua khỏi đêm nay."
"Nó già quá rồi, nhiều cơ quan nội tạng bắt đầu suy kiệt, không có cách nào chữa trị."
Hứa Lê Minh "vâng" một tiếng, cô đã biết điều này từ rất lâu rồi: "Hứa Thăng đâu?"
"Bố con đi công tác mấy hôm nay." Dì Tiết cúi đầu.
"Vậy tôi lên xem nó một chút." Hứa Lê Minh nói xong liền bước lên cầu thang. Lục Bạch Thiên do dự tại chỗ một lát rồi mới rón rén đi theo.
Dì Tiết ngước nhìn bóng lưng cô độc của Hứa Lê Minh. Bà biết đứa trẻ này luôn không thích mình, cũng hận Hứa Thăng. Chỉ cần bước chân vào cửa nhà này, vẻ mặt cô luôn lạnh lùng, cũng rất ít cười.
Chỉ khi đối mặt với Đậu Xanh mới lộ ra chút sức sống của thiếu niên.
Mặc dù gần đây quan hệ có tốt hơn chút, nhưng hôm nay nhìn lại, dường như Hứa Lê Minh của ngày xưa đã quay về.
Dì Tiết đứng chôn chân tại chỗ thật lâu, không biết đang nghĩ gì.
Bên kia, Hứa Lê Minh đi dọc theo hành lang quen thuộc. Phong cách trang trí tầng hai hoàn toàn khác tầng một, ánh sáng vàng mờ ảo, tuy không cũ kỹ nhưng mang đậm dấu ấn của những năm tháng cũ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!