Chương 35: (Vô Đề)

"Tôi không sao."

Mặc dù lúc này nàng chẳng muốn mở miệng chút nào, nhưng sợ Hứa Lê Minh lo lắng, nàng vẫn ngượng ngùng trả lời: "Phía sau, bị kẹt rồi..."

Bị kẹt? Hứa Lê Minh chớp mắt. Cô quay lại định gọi nhân viên, nhưng trong tiệm không biết từ lúc nào đã có khá đông khách, mấy nhân viên đều đang bận rộn tư vấn rải rác khắp các góc.

Còn Tần Triều Hạc lúc này cũng đang cầm một bộ mẫu, đứng ngắm nghía bóng dáng xinh đẹp của mình trước gương ở phòng thử đồ bên cạnh.

Hứa Lê Minh do dự một chút: "Hay là, để tôi giúp cậu nhé?"

Bên trong cánh cửa là sự im lặng kéo dài, sau đó truyền đến tiếng từ chối lia lịa của Lục Bạch Thiên.

Trong đầu Lục Bạch Thiên hiện lên cảnh tượng Hứa Lê Minh đứng trong phòng thử đồ chật hẹp, đưa tay cởi móc cài áo lót cho nàng, xấu hổ đến mức không dám nhìn chính mình trong gương.

Cuối cùng nàng dứt khoát uốn eo đưa tay kéo mạnh, lột phăng cái áo lót qua đầu, hai mắt trợn trừng, lúc này mới giải cứu được cái móc cài ra khỏi mớ vải ren hỗn độn.

Nàng vội vàng mặc lại quần áo của mình, lúc này mới mở cửa phòng thử đồ.

Đập vào mắt là Hứa Lê Minh đang đợi bên ngoài. Hai người nhìn nhau trong tích tắc, Lục Bạch Thiên cúi đầu, dùng tóc che đi hơi nóng trên mặt.

"Có chút, không hợp lắm." Lục Bạch Thiên nói rồi đặt chiếc áo lót lên bàn cạnh cửa phòng thử đồ.

"Không sao, chúng ta xem cái khác." Hứa Lê Minh trả lời.

Hai người đứng ở hành lang phòng thử đồ đợi Tần Triều Hạc. Ánh mắt cô cứ liếc về phía sau lưng Lục Bạch Thiên, liếc đến mức Lục Bạch Thiên càng thêm căng thẳng.

Hứa Lê Minh rốt cuộc lên tiếng: "Bạch Thiên, áo cậu hình như, chưa cài kỹ."

Lục Bạch Thiên vòng tay ra sau sờ thử, mới phát hiện do mình quá căng thẳng, móc cài bên trong chỉ mới cài được một cái, lỏng lẻo sắp tuột, áo bị đội lên một cục.

Nàng "a" một tiếng, cúi đầu định quay vào sửa lại thì bị Hứa Lê Minh giữ chặt, xoay người nàng lại.

"Không cần phiền phức thế đâu." Hứa Lê Minh nói rồi luồn tay vào vạt áo nàng.

Lục Bạch Thiên như bị cô điểm huyệt đứng chôn chân tại chỗ. Nàng quay lưng về phía Hứa Lê Minh, đỉnh đầu cảm nhận được hơi thở của cô, hai tay lập tức siết chặt vào nhau.

Tay Hứa Lê Minh dễ dàng sờ thấy móc cài áo lót, ngón tay giữ hai đầu dùng chút lực, linh hoạt cài lại.

Theo lực tay của cô, Lục Bạch Thiên đột nhiên thấy ngực căng lên. Khớp xương ngón tay cô gái như có như không chạm vào lưng nàng, mỗi lần chạm nhẹ đều khiến Lục Bạch Thiên không nhịn được run rẩy.

Tiếng nhạc du dương trong tiệm văng vẳng bên tai. Lục Bạch Thiên cảm giác như thất khiếu của mình cũng đang trôi dạt theo điệu nhạc, thân thể không tự chủ được muốn ngả về phía Hứa Lê Minh, mềm nhũn.

Đương nhiên nàng không ngã thật, và đã phải trả giá bằng sự nỗ lực cực lớn.

"Xong rồi." Hứa Lê Minh nói, cô rút tay ra, đầu ngón tay vẫn còn lưu lại xúc cảm trơn mịn.

Tần Triều Hạc rất nhanh đã mua xong hai bộ nội y lòe loẹt giống loại trưng bày trong tiệm, xách hai cái túi hớn hở đi đến trước mặt hai người.

"Sao em không mua thế?" Cô ấy hỏi Lục Bạch Thiên.

Hứa Lê Minh thực sự nghi ngờ mục đích Tần Triều Hạc đưa Lục Bạch Thiên đến đây là vì chính cô ấy.

Nhưng không thể không nói, Tần Triều Hạc là một diễn viên, đối với việc bảo dưỡng và trang điểm bản thân có những kiến giải độc đáo. Cô ấy dễ dàng phán đoán được chất da của Lục Bạch Thiên, đưa hai người đi mua trọn bộ mỹ phẩm dưỡng da và trang điểm, cuối cùng còn lôi Lục Bạch Thiên đi cắt tóc.

Mái tóc đuôi ngựa buộc thấp bao năm của Lục Bạch Thiên biến thành tóc xõa ngang vai. Tuy vẫn bình thường và giản dị như cũ, nhưng không còn che lấp đi vẻ rạng rỡ của nàng nữa.

Mộc mạc, cô độc, nhưng lại tỏa sáng theo cách riêng.

Tần Triều Hạc thu hoạch kha khá nên chạy về trường học tiết buổi tối trước, để lại Hứa Lê Minh và Lục Bạch Thiên không có tiết, vai kề vai đi dạo trên con phố dài.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!