Chương 32: (Vô Đề)

Lục Bạch Thiên ở phía sau không ngờ cô lại có phản ứng này, ngơ ngác đứng ở cửa không vào. Hứa Lê Minh tự mình bật đèn lên.

Căn phòng ngủ nhỏ bé vẫn tỏa ra mùi bột giặt thanh mát như lần trước. Ga trải giường và vỏ chăn trên giường vừa mới được thay, tấm ga màu vàng nhạt còn vương mùi nắng, chăn được gấp thành khối vuông vức gọn gàng.

Ga trải giường giặt nhiều đến mức hơi phai màu, nhưng cũng khiến nó trở nên mềm mại hơn.

Bó hoa dại trên bệ cửa sổ lần trước đã không còn, thay vào đó là một cây sen đá trồng trong cái chai nhựa cắt đôi.

Mắt Hứa Lê Minh tinh tường phát hiện ra, tấm poster phim dán ở đầu giường đã được thay mới. Ở vị trí dễ thấy nhất, dán một tấm poster phim Thư Tình.

"Nhưng mà chỗ này nhỏ quá..." Lục Bạch Thiên lê bước vào cửa, hiếm khi thấy nàng vò nát góc áo, "Cậu ngủ không ngon đâu."

"Không nhỏ đâu, lần trước chẳng phải ngủ rồi sao?" Hứa Lê Minh nói, cô chỉ xuống sàn nhà sạch bong, "Tôi ngủ dưới đất là được."

"Không được không được không được." Lục Bạch Thiên vội vàng xua tay, sao nàng có thể để Hứa Lê Minh ngủ dưới đất được chứ?

"Thế tôi ngủ sô pha." Hứa Lê Minh đút tay túi quần ngồi xuống, cánh tay chống lên mép giường, xương quai xanh hiện rõ hai hõm sâu quyến rũ.

Dường như da mặt dày đã trở thành thói quen, cô cười nói: "Bên ngoài tối quá, tôi về một mình không an toàn."

Cô tung ra một lý do mà phần lớn mọi người đều không thể từ chối.

Lục Bạch Thiên đương nhiên càng không thể từ chối. Đôi mắt nàng chớp liên hồi vì bối rối, cuối cùng đành lắp bắp đồng ý: "Phòng khách không có ánh nắng chiếu vào, ẩm thấp lắm. Vậy, vậy tôi ngủ dưới đất nhé."

"Không được." Hứa Lê Minh lắc đầu, "Là tôi nằng nặc đòi ở lại, tôi ngủ dưới đất."

"Tôi ngủ." Lục Bạch Thiên cúi đầu.

"Tôi ngủ." Hứa Lê Minh kiên quyết.

Lục Bạch Thiên không nói gì nữa. Hứa Lê Minh tưởng lại chọc nàng khóc, vội nhượng bộ: "Thế chúng ta ngủ chung trên giường đi, giường cậu cũng không nhỏ lắm đâu."

Lục Bạch Thiên nghe vậy hít một hơi không vào, đứng chết trân tại chỗ hồi lâu, nghẹn đến mức mặt và cổ đỏ bừng.

"Cậu sao thế?" Hứa Lê Minh đưa tay vẫy vẫy trước mặt nàng. Lục Bạch Thiên lúc này mới hít mạnh một hơi, ngực bắt đầu phập phồng kịch liệt.

"Không không không không được." Mắt nàng đảo lia lịa, không biết nhìn vào đâu, tầm mắt cứ chạy trốn khỏi Hứa Lê Minh.

Ngủ chung một giường với Hứa Lê Minh, nàng nghĩ thôi đã muốn ngất xỉu rồi.

"Được rồi." Hứa Lê Minh hiểu sai ý nàng, tưởng nàng sợ hãi, gật đầu vẻ đã hiểu, "Không sao đâu, dù sao tôi cũng là... Cậu để ý cũng là bình thường."

"Đừng lo, vừa rồi tôi trêu cậu đấy, tôi không sợ bóng tối đâu." Hứa Lê Minh vỗ vai trấn an Lục Bạch Thiên, đứng thẳng dậy vươn vai, "Tôi về ngủ là được, không làm phiền cậu nữa."

Cô nhấc chân định đi, nhưng cổ tay lại bị một đôi bàn tay ấm áp nắm lấy. Quay đầu lại nhìn, cô gái đang nắm chặt cổ tay cô bằng cả hai tay, trọng tâm ngả về phía sau, vươn dài tay kéo cô lại.

Luống cuống giải thích: "Tôi không có để ý."

Nàng rất nhanh lại bắt đầu cắn môi, từ từ buông tay ra.

"Tôi đi lấy chăn cho cậu." Nàng nói xong liền vòng qua Hứa Lê Minh, chạy lạch bạch đi mất.

Hứa Lê Minh đứng tại chỗ, cười rất gian.

Lục Bạch Thiên lấy thêm một bộ chăn đệm sạch sẽ khác, và bộ đồ ngủ Hứa Lê Minh từng mặc lần trước. Bộ đồ ngủ chưa từng bị ai khác chạm vào, vẫn còn vương mùi bột giặt giống hệt mùi trên ga trải giường.

Lúc Hứa Lê Minh thay quần áo, Lục Bạch Thiên lấy cớ có việc đi ra ngoài. Chờ Hứa Lê Minh thay xong, nàng mới mang theo hơi lạnh ban đêm vào cửa, đưa cho Hứa Lê Minh một túi đồ dùng cá nhân mới tinh.

"Tôi mua ở cửa hàng tạp hóa dưới lầu, cậu dùng tạm nhé." Nàng khẽ nói, ánh đèn phản chiếu lấp lánh trên mặt kính.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!