Đôi mắt kia thật sự quá sạch sẽ, giống như bầu trời đầy sao tĩnh lặng trên thảo nguyên hoang vu xa xôi, không vẩn một chút bụi trần.
Người như vậy, nói gì mà chẳng khiến người ta tin tưởng.
Hứa Lê Minh ngẩn ngơ nhìn "bầu trời đầy sao" ấy, hồi lâu sau mới khẽ nói.
"Được, tôi biết rồi."
Tay nghề của dì Phương thật sự không tồi. Một người kén ăn như Hứa Lê Minh cũng ăn hết một đĩa đầy, mãi đến khi no căng bụng mới buông đũa.
Cô vốn định giúp dọn dẹp bát đũa, nhưng dì Phương tay chân quá nhanh nhẹn, người vừa đứng lên, đống hỗn độn trên bàn đã biến mất sạch sẽ.
Cuối cùng, Hứa Lê Minh áy náy để dì Phương tiễn ra khỏi ký túc xá. Sau khi tạm biệt dì Phương, cô thầm quyết định lần sau đến nhất định phải mang theo chút quà.
Chưa sang hè, nhưng do ban ngày nắng to nên dù trời đã tối đen, trong không khí vẫn vương lại chút hơi nóng.
Hứa Lê Minh cởi áo sơ mi cầm trên tay, chỉ còn lại chiếc áo hai dây mỏng manh bên trong. Dây áo mảnh như sợi chỉ, để lộ bờ vai trắng ngần trong gió. Đầu vai tròn trịa được nhuộm một lớp ánh sáng mỏng hắt ra từ cửa sổ.
"Cậu không nóng à?" Cô hỏi Lục Bạch Thiên vẫn đang mặc áo dài tay. Đối phương lắc đầu.
Trừ vài lần hiếm hoi, cô gần như chưa bao giờ thấy Lục Bạch Thiên mặc áo cộc tay, chứ đừng nói đến áo hai dây. Quanh năm suốt tháng nàng đều bọc kín mít, dường như chỉ có lớp vải dày cộm mới có thể mang lại cho nàng cảm giác an toàn.
Có lẽ chính vì vậy mà da Lục Bạch Thiên mới trắng đến thế chăng?
"Sắp 10 giờ rồi, đêm nay cậu không định ngủ lại ký túc xá à?" Hứa Lê Minh hỏi.
Lục Bạch Thiên gật đầu. Nàng đi phía sau bên phải Hứa Lê Minh một bước, giọng nói nhẹ nhàng: "Hôm nay tôi... phải về nhà."
Nhà nàng hình như rất xa, Hứa Lê Minh nhớ mang máng. Cô giơ tay nhìn đồng hồ: "Thế cậu định đi tàu điện ngầm về à?"
Lục Bạch Thiên ngượng ngùng "ừ" một tiếng, trả lời: "Nhà tôi xa quá..."
Bắt xe về thì đắt lắm.
"Cậu về trước đi, tôi đi ra ga tàu điện ngầm đây." Ra khỏi cổng trường, Lục Bạch Thiên cúi đầu rẽ sang một hướng khác.
Lại bị cánh tay dài của Hứa Lê Minh túm trở lại.
"Đi tàu điện ngầm cái gì, nhà cậu ở tận phía Bắc thành phố, xa như thế, đi tàu điện ngầm cũng phải mất hơn một tiếng." Hứa Lê Minh mở bản đồ trên điện thoại, hàng mi dài cong vút nhướng lên, "Chậc, cậu xem này, gần hai tiếng đồng hồ đấy."
"Tôi cũng đang định gọi xe, tiện đường đưa cậu về luôn." Hứa Lê Minh nói rồi bắt đầu đặt xe. Bên cạnh, Lục Bạch Thiên vươn tay che điện thoại của cô, liên tục từ chối.
"Không không không..."
Nhà Hứa Lê Minh ở ngay gần trường, "tiện đường" kiểu gì mà thuận ra tận mấy chục cây số thế?
Mặt Lục Bạch Thiên đỏ bừng.
Nhưng trong lúc giằng co, Hứa Lê Minh đã gọi được xe. Cô nhanh nhẹn cất điện thoại đi, cười xòe hai tay: "Kìa, tài xế đến rồi."
Khi cười khóe miệng cô hơi nhếch lên, hàm răng trắng bóng lấp ló, mang theo một chút tinh quái.
Lục Bạch Thiên vội chớp mắt xua đi nụ cười ấy trong đầu, rũ mắt siết chặt quai cặp.
Cô ấy lúc này chẳng cao ngạo chút nào, thật sự rất đẹp, Hứa Lê Minh.
Hứa Lê Minh gọi loại xe dịch vụ cao cấp nhất, trong xe thơm thoang thoảng mùi chanh nhàn nhạt. Lục Bạch Thiên ngồi trên ghế rộng rãi, quay đầu nhìn cảnh đêm thành phố ngoài cửa sổ.
Nhà cao tầng phồn hoa, dòng xe cộ đan xen như mắc cửi, khác một trời một vực với thành phố mà nàng nhìn thấy thường ngày.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!