Chương 30: (Vô Đề)

"Bạn học à?" Dì Phương lập tức bỏ cái xẻng xuống, tiến lên ngồi xuống cạnh Hứa Lê Minh, cười tủm tỉm sán lại gần, "Tiểu Lục làm ở đây nửa năm rồi, trước giờ toàn thấy mấy đứa ranh con bắt nạt nó, chưa thấy có bạn bao giờ đâu đấy! Kể ra cũng lạ!"

Dì Phương nhiệt tình hơi quá đà. Hứa Lê Minh không quen với kiểu nhiệt tình này lắm, theo bản năng né ra sau, lịch sự mỉm cười với dì.

"Dì thân với Lục Bạch Thiên lắm ạ?" Rảnh rỗi sinh nông nổi, Hứa Lê Minh bèn tán gẫu với dì, "Hay thấy cậu ấy bị bắt nạt lắm ạ?"

"Thì chính là cái lần ban ngày đánh nhau ấy!" Dì Phương xua tay, mũi nhăn tít lại, "Mấy đứa con gái cùng phòng với nó xinh thì xinh thật, nhưng tâm địa không tốt lắm, không có việc gì cũng phải nói móc vài câu."

"Cũng tại nhà Tiểu Lục điều kiện không tốt, không có người chống lưng, nếu không làm gì đến lượt mấy đứa nó bắt nạt." Dì Phương bênh vực kẻ yếu, nói mãi không dứt.

Hứa Lê Minh trầm ngâm gật đầu.

Bên kia dì Phương thao thao bất tuyệt một hồi lâu, lúc này mới sực nhớ ra chính sự, vỗ đùi cái bốp: "Ôi dào, nhìn cái trí nhớ của tôi này, hôm nay Tiểu Lục không đến nhà ăn đâu, cháu không đợi được nó đâu."

Hứa Lê Minh khựng lại, cầm điện thoại nhìn ngày tháng: "Nhưng chẳng phải tối thứ Sáu hàng tuần cậu ấy đều làm thêm ở đây sao ạ?"

"Xin nghỉ rồi." Dì Phương ngẫm nghĩ nói, "Hình như bảo là muốn thi cái gì ấy, thi bằng lái xe."

"Dì cũng chả hiểu con bé, xe thì không có mà lái, tự dưng đi học bằng lái làm gì." Dì Phương lắc đầu.

Hứa Lê Minh cũng có chút ngạc nhiên, Lục Bạch Thiên thi bằng lái làm gì?

Nhưng chưa đợi cô nghĩ kỹ, cửa lớn nhà ăn đã bị đẩy ra. Một bóng người đầu đầy mồ hôi chạy lạch bạch tới, vội vàng dừng lại bên cạnh Hứa Lê Minh.

Tóc mái trên trán nàng ướt đẫm mồ hôi, dính bết vào vầng trán trơn bóng. Xem bộ dạng này là thấy tin nhắn của cô, chạy một mạch đến đây rồi.

"Hứa, Hứa Lê Minh." Nàng thở hồng hộc gọi, nhìn Hứa Lê Minh bị dì Phương ép vào góc tường, có chút không biết làm sao.

Nàng lén ra hiệu cho dì Phương dưới tay áo, thì thầm: "Dì ơi."

"Ơ, không phải cháu đi tập xe à? Quay lại làm cái gì thế?" Dì Phương rõ ràng không hiểu ám hiệu của nàng, ngược lại còn hỏi to lên.

Lục Bạch Thiên xấu hổ mím môi, không dám nhìn Hứa Lê Minh. Mặc dù Hứa Lê Minh sẽ không truy hỏi đến cùng, nhưng nàng vẫn... có chút chột dạ.

"Cái đó, cháu xin nghỉ rồi, quay lại giúp dì một tay." Nàng nhỏ giọng trả lời.

"Vẫn là Tiểu Lục nhà mình hiểu chuyện, biết hôm nay dì một mình xoay sở không xuể nên đến giúp!" Dì Phương vui vẻ cười hở cả hàm răng trắng, cầm lấy cái xẻng đứng dậy.

Vừa đi hấp tấp vừa gọi với lại: "Cháu cứ tiếp bạn cháu trước đi, dì đi gọi bọn họ chuẩn bị nguyên liệu đã!"

Theo tiếng "rầm" một cái, cửa bếp sau đóng lại, góc nhà ăn cuối cùng cũng trở nên yên tĩnh.

Lục Bạch Thiên thở phào nhẹ nhõm, ngước mắt nhìn Hứa Lê Minh. Đối phương đang nhìn nàng không chớp mắt, đôi con ngươi đen láy dưới ánh sáng mờ ảo càng thêm sâu thẳm.

Nàng căng cứng người dưới ánh nhìn ấy.

"Cậu đến tìm tôi, làm gì?"

"Gần đây trường đang có dịch cúm mà, các diễn viên bị ốm không tập được." Hứa Lê Minh lười biếng vuốt tóc, "Đào Ninh và Tôn Mộc Nhã đều bị cảm rồi, bảo tôi đừng về phòng."

"Tôi chẳng có việc gì làm nên đến tìm cậu chơi thôi." Cô gạt đi một chiếc lá rơi trên vai từ lúc nào không hay.

"Nhưng mà, tôi còn phải làm việc..." Lục Bạch Thiên khó xử chỉ vào phòng chứa đồ phía sau, "Lâu lắm."

"Không sao, dù gì tôi cũng chẳng vội." Hứa Lê Minh lấy điện thoại ra mở game, tiếng nhạc mở đầu vui tai vang lên.

"Tôi đợi cậu." Cô cười cười.

Trong lúc Lục Bạch Thiên bận rộn, Hứa Lê Minh cứ ngồi bên cạnh đợi mãi. Lục Bạch Thiên thi thoảng lại ngẩng đầu lén nhìn. Ngón tay thon dài như hành lỏng lẻo cầm điện thoại, ngón trỏ lướt lên lướt xuống, cọ vào lòng người ngứa ngáy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!