Đúng là có bệnh thật, Hứa Lê Minh thầm nghĩ.
Cô xách trên tay túi quà nặng trĩu, ôm một bó hoa rực rỡ, đứng giữa hành lang như một gã hề, đối mặt với những lời ác ý từ người mình thầm thương trộm nhớ.
Không bệnh thì ai lại đi làm cái đuôi bám người ta, các người nói có đúng không?
Kiếp trước, Hứa Lê Minh đã từng đối mặt với rất nhiều tình huống "bát nước đổ đi khó hốt lại", nhưng dường như chưa có tình huống nào khiến cô toát mồ hôi hột như lúc này. Cô chỉ có thể cố tỏ ra bình tĩnh nhìn Lâm Vãn, nhưng khóe mắt lại vô tình chú ý đến một bóng dáng lẻ loi khác.
Người đó vẫn cúi đầu ngồi yên vị trí, cây bút trong tay đã buông xuống, đang lật từng trang sách. Tốc độ lật sách nhanh đến mức chẳng thể nhìn rõ số trang.
Ánh đèn trên đỉnh đầu bao trùm lấy Lâm Vãn, đồng thời cũng rọi một nửa lên người nàng, nhưng lại bị hào quang của Lâm Vãn lấn át đến mức nhỏ bé không thể nhận ra.
Thế là Hứa Lê Minh bước về phía vệt sáng ấy. Tay trái ôm hoa và quà, tay phải lười biếng đút vào túi quần.
Tính cách của cô vốn dĩ chẳng mấy ai ưa, nhưng không ai có thể phủ nhận gương mặt kia thật sự rất thu hút: mái tóc đen rẽ ngôi lệch xõa trên vai, sống mũi cao và đôi môi sắc nét tựa như tranh vẽ. Khi cô nhìn xuống người khác, hàng mi rợp bóng che khuất một phần ánh mắt thâm trầm.
"Hứa Lê Minh, cô đừng tưởng có chút tiền dơ bẩn là ngon. Vãn Vãn không thích con gái, cô còn quấy rầy cậu ấy nữa, tin tôi báo cáo với cố vấn học tập không hả?"
Một người từ trong đám đông nhảy ra, kéo tay Lâm Vãn che chắn phía sau, trừng mắt nhìn Hứa Lê Minh.
Người này Hứa Lê Minh có nhớ, là bạn của Lâm Vãn, họ Canh.
Hứa Lê Minh đi đến trước mặt bọn họ. Cô có dáng người cao ráo, lại đi giày da nên hai người kia chỉ có thể ngước mắt nhìn lên. Lòng bàn tay Lâm Vãn đổ mồ hôi, cái cổ kiêu ngạo cúi xuống, có lẽ đang suy tính xem nên từ chối thế nào cho khéo.
Lâm Vãn rất nhanh lấy lại bình tĩnh, hờ hững mở miệng: "Hứa Lê Minh, tôi..."
Nhưng Hứa Lê Minh không cho cô ta cơ hội nói hết câu. Ánh mắt cô thậm chí chẳng dừng lại trên người Lâm Vãn, mà đi thẳng đến góc bàn nơi vệt sáng yếu ớt kia đang hắt xuống.
Cô gõ nhẹ hai cái lên mặt bàn, đặt hộp quà xuống.
Khi Hứa Lê Minh lướt qua, mặt Lâm Vãn tức khắc đỏ bừng. Cô ta khó tin quay đầu lại, xung quanh bắt đầu vang lên tiếng xì xào bàn tán.
Cảm thấy bất ngờ không chỉ có mình Lâm Vãn. Rốt cuộc thì chuyện Hứa Lê Minh thích Lâm Vãn là sự thật ai cũng biết, và người xứng đáng được đối xử tỉ mỉ như vậy lẽ ra phải là Lâm Vãn chứ không phải Lục Bạch Thiên
- đây cũng là sự thật không thể chối cãi.
Đôi vai cô gái đang ngồi đọc sách bỗng run lên, trang sách bị vo nhàu. Ngón trỏ Hứa Lê Minh đè lên một góc hộp quà, đẩy nó đến trước mặt nàng.
Cuối cùng cô cũng nhìn rõ diện mạo của cô gái này. Cặp kính đen dày cộp che khuất lông mày và đôi mắt, sống mũi bị gọng kính đè lên tạo thành hai vệt đỏ hẹp dài. Chóp mũi lấm tấm mồ hôi, đôi môi đỏ một cách bất thường.
Chiếc áo len xù lông và kiểu tóc cũ kỹ khiến nàng trông vô cùng bình thường, ném vào biển người là quên ngay lập tức. Nhưng Hứa Lê Minh lại không nhịn được cứ nhìn vào đoạn cổ trắng ngần lấp ló sau cổ áo kia.
Giống như lớp sơn lót, lại giống như ngọc.
Cô gái không ngẩng đầu lên, nhưng hơi thở rõ ràng trở nên dồn dập, phảng phất như đang chịu đựng cú sốc quá lớn.
Hứa Lê Minh buông tay ra. Cô gái khựng lại một chút, cuối cùng cũng buông tha cho trang sách tội nghiệp đã bị nắm đến biến dạng, đặt tay lên hộp quà. Hứa Lê Minh chú ý thấy đầu ngón tay nàng sưng đỏ và nứt nẻ.
Một đôi tay như vậy hoàn toàn lạc quẻ với vẻ hào nhoáng xung quanh. Bản thân cô gái dường như cũng ý thức được điều đó, bàn tay nhanh chóng rụt vào trong ống tay áo, nhưng ống tay áo vẫn trùm lên hộp quà.
"Sinh nhật vui vẻ."
Hứa Lê Minh hạ giọng nói, sau đó đặt bó hoa xuống ghế bên cạnh. Dưới ánh mắt soi mói của mọi người, cô xoay người bước ra khỏi hội trường.
Cô không chắc mình có nghe nhầm hay không, dường như có một tiếng cảm ơn rất khẽ vang lên phía sau.
----
Giải quyết xong vấn đề quà cáp, Hứa Lê Minh cảm thấy nhẹ nhõm như vừa trải qua một kiếp nạn, bước chân cũng trở nên thanh thoát hơn. Mặc dù vấn đề này thực ra có vô số cách giải quyết, nhưng cách làm vừa rồi, không thể nghi ngờ gì nữa, là cách hả giận nhất.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!