Chương 29: (Vô Đề)

Cô gái chậm rãi di chuyển bước chân, cuối cùng cứng đờ nhích vào vòng tay cô. Hứa Lê Minh liền khép cánh tay lại.

Chiếc áo phông rộng thùng thình không ôm sát cơ thể gầy gò, ôm vào người mềm mại như bông. Mùi hương thanh khiết từ làn da nàng theo không khí tràn ra từ cổ áo, phả vào mặt cô.

Thân thể gầy quá. Tuy có thể cảm nhận được những đường cong của thiếu nữ đang độ xuân thì, nhưng vẫn rất gầy. Da thịt trên vai và lưng mềm mại mà mỏng manh. Hứa Lê Minh đưa tay v**t v*, trong lòng thầm cảm thán.

Lục Bạch Thiên thì đầu óc đã sớm trống rỗng. Nàng không dám giơ tay lên, chỉ cần cằm chạm vào vai Hứa Lê Minh là đã cảm thấy từng cơn choáng váng ập đến.

Vầng trán cảm nhận được hơi nóng từ hơi thở của đối phương, giống như bị trúng bùa chú, sắp tan chảy ra đến nơi.

Chưa kể đến bàn tay Hứa Lê Minh đang v**t v* vai và lưng nàng. Lục Bạch Thiên vội vàng lùi lại, thoát khỏi vòng tay cô. Nàng sợ nếu cứ được ôm tiếp, mình sẽ thực sự mềm nhũn trong lòng Hứa Lê Minh mất.

Còn bao nhiêu người ở đây cơ mà. Lục Bạch Thiên che giấu khuôn mặt đỏ bừng như sắp nhỏ ra máu, cúi đầu trốn vào trong bóng tối.

Cô gái nhỏ linh hoạt chui đi mất. Hứa Lê Minh buông thõng bàn tay trống không, thế mà lại có chút thất vọng.

Cảm giác mềm mại khi ôm thật thoải mái...

Các nhóm biểu diễn xong có thể chọn ở lại xem người khác diễn hoặc xuống sân khấu trước. Các thành viên trong nhóm sau khi thả lỏng đều nhất trí muốn ra ngoài đi dạo. Vừa khéo Hứa Lê Minh cũng không muốn tạo áp lực quá lớn cho mọi người nên đồng ý ngay.

"Mọi người cứ tự do đi chơi đi, chú ý an toàn nhé. Đúng 6 giờ tối tập trung ở cổ trấn, tôi mời mọi người đi ăn." Hứa Lê Minh cười tươi nói với họ.

Thực ra giảng viên hướng dẫn Dương Ba có nhắn tin cho cô, bảo là với tư cách giáo viên dẫn đoàn thì nên mời mọi người tụ tập một bữa, nhưng bị Hứa Lê Minh khéo léo từ chối.

Thứ nhất là ông thầy này căn bản chẳng quan tâm gì đến họ. Thứ hai là tụ tập đồng nghĩa với việc phải ngồi chung bàn với Lâm Vãn.

Cô không muốn, cô thấy khó chịu.

Nhìn các thành viên reo hò chạy đi, ngay cả Tần Triều Hạc cũng đeo khẩu trang đi dạo phố, Hứa Lê Minh cong mắt quay đầu lại, bắt gặp một đôi mắt đen láy phân minh.

Hứa Lê Minh khựng lại một chút, rồi buông lời mời: "Đi dạo cùng nhau không? Lục Bạch Thiên."

Ở Nam Tầm, đến không khí cũng dịu dàng. Dòng sông xanh biếc dường như tĩnh lặng, chỉ khi du thuyền lắc lư trôi dọc theo dòng nước mới thấy được nó đang chảy.

Những bức tường trắng ngói đen ven đường in hằn dấu vết thời gian. Thi thoảng có thể thấy vài dòng chữ thư pháp to tướng trên tường, khiến hơi thở hiện đại nổi bật lên giữa dòng chảy năm tháng đằng đẵng.

Đi qua vài quán trà, có thể nghe thấy tiếng hát kịch ê a vọng ra từ bên trong.

Hứa Lê Minh phát hiện Lục Bạch Thiên đi đường rất hay tránh người. Chỉ cần có người đi ngược chiều tới, nàng sẽ âm thầm né sang một bên, mấy lần suýt nữa thì ngã xuống sông.

Nhìn dáng vẻ cẩn trọng của nàng, Hứa Lê Minh bỗng nảy sinh chút thương xót âm thầm.

Thế là cô bước sang trái một bước, kéo Lục Bạch Thiên về phía cách xa bờ sông.

"Tại sao cậu lại muốn giấu thân phận biên kịch thế?" Hứa Lê Minh rốt cuộc không nhịn được hỏi, "Tôi không trách cậu đâu, tôi chỉ tò mò thôi."

"Cậu chịu đưa kịch bản cho tôi dùng khi không ai tin tưởng tôi, tôi thực sự rất cảm kích." Hứa Lê Minh nói.

Lục Bạch Thiên giấu tay ra sau lưng: "Cậu thực sự không giận sao?"

"Đương nhiên là không rồi." Hứa Lê Minh ngạc nhiên nhìn nàng, "Rõ ràng là giúp tôi mà, tại sao tôi phải giận chứ?"

Lục Bạch Thiên thả lỏng đôi môi đang mím chặt. Hứa Lê Minh không giận là tốt rồi, nàng thực sự rất sợ cô tức giận.

"Bởi vì, tôi biết cậu không thích tôi lắm." Lục Bạch Thiên thấp giọng trả lời, "Nên tôi sợ cậu biết kịch bản là do tôi viết thì sẽ không muốn dùng nữa."

Đó quả thực là một nỗi lo lắng nhỏ.

Nhưng nguyên nhân chính thực sự là, đối với nàng, thích vĩnh viễn là sự tịch mịch không lời. Nàng chỉ có chút tâm tư hèn mọn ấy, đôi khi, để lộ ra lại là một sự báng bổ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!