Tiếng lá cây xào xạc theo gió cuộn từ xa lại gần, thổi bay tóc mái bên thái dương cô gái rồi từ từ rơi xuống.
Hứa Lê Minh kinh ngạc nhìn bàn tay trống không, trái tim cũng theo cơn gió trên đầu lật qua một con sóng lớn.
"Cậu..." Hành động của Lục Bạch Thiên rõ ràng nằm ngoài dự đoán của Canh Thiến. Nụ cười trên mặt cô ta nhanh chóng tắt ngấm, định nói gì đó nhưng lại rơi vào trầm mặc, chỉ chằm chằm nhìn Lục Bạch Thiên.
Hiển nhiên là có chút tức giận.
Lục Bạch Thiên thu tay về sau lưng, ngực hơi phập phồng, không nhìn Canh Thiến.
Sự phản kháng không lời.
Bầu không khí vô cùng vi diệu, mấy người đều im lặng đứng tại chỗ, chỉ nghe tiếng lá cây xào xạc càng thêm chói tai dưới ánh nắng.
"Chúng ta đi thôi." Lâm Vãn mở miệng. Cô ta vươn tay kéo Canh Thiến, không nhìn Lục Bạch Thiên, chỉ cười với Hứa Lê Minh, "Ngày mai phải đi Nam Tầm rồi, hẹn gặp lại ở buổi đánh giá giữa kỳ."
Hứa Lê Minh không nói gì. Lâm Vãn liền kéo mấy người đi. Canh Thiến bị lôi đi một cách miễn cưỡng, thi thoảng vẫn quay đầu lại lườm Lục Bạch Thiên một cái.
Đường hoa anh đào chỉ còn lại Hứa Lê Minh và Lục Bạch Thiên. Lục Bạch Thiên vẫn ngửa đầu nhìn bông hoa trên poster, gò má bị kính râm che khuất một nửa phản chiếu ánh sáng nhạt.
"Cậu không sợ bọn họ trả thù à?" Hứa Lê Minh đi đến bên cạnh nàng hỏi. Trên tấm poster sạch sẽ, bông hoa của Lục Bạch Thiên là nổi bật nhất.
"Sợ." Lục Bạch Thiên khẽ nói, mặt kính phản chiếu cái tên Hứa Lê Minh trên biển báo.
Sợ thì thế nào chứ, nàng sẽ làm những việc nàng nên làm.
Dù sao loanh quanh cũng chỉ có mấy chiêu trò đó thôi, nàng quen rồi.
"Bọn họ bắt nạt cậu như vậy, cậu có đề nghị đổi phòng chưa?" Hứa Lê Minh làm như vô tình đứng song song với nàng, ánh mắt lại có chút không dời ra được. Dưới ánh nắng, chóp mũi cô gái ửng lên màu cam, giống như viên mã não trong suốt.
"Có đề nghị rồi." Lục Bạch Thiên cúi đầu, "Nhưng thầy cố vấn bảo không có phòng thừa, cũng không ai chịu đổi với tôi."
Còn về chuyện bị cô lập hay gì đó, không có tiếp xúc tay chân, cũng không có bằng chứng, chẳng ai quản cả.
Mấy người kia vì không muốn cho Lục Bạch Thiên đi nên chắc chắn đã giở trò sau lưng. Ai cũng biết Lâm Vãn không thích Lục Bạch Thiên, đồng ý đổi phòng với nàng chẳng khác nào đắc tội với Lâm Vãn.
Chuyện không có phòng thừa thì chắc là thật, vì khu sinh hoạt của Hoa Truyện quá nhỏ, chỉ có sinh viên đại học mới được ở, nghiên cứu sinh đều phải thuê nhà bên ngoài, chỗ trống trong ký túc xá luôn là của hiếm.
Hứa Lê Minh dùng một ngón tay mân mê cúc áo sơ mi: "Nếu cậu tin tôi, chuyện này cứ giao cho tôi đi."
Lục Bạch Thiên rốt cuộc cũng dám nhìn cô, nhưng ánh mắt ấy rất nhanh dời đi, nhẹ nhàng gật đầu.
Hứa Lê Minh nói giúp nàng là nàng vui rồi, cho dù chỉ là thuận miệng nói một câu.
"Không đổi được cũng không sao đâu, đừng tốn công sức quá..." Lục Bạch Thiên vội bổ sung thêm một câu, "Chuyện tin đồn lần trước tôi đã rất cảm ơn cậu rồi."
Nàng rất sợ làm phiền Hứa Lê Minh quá nhiều.
"Yên tâm, chuyện nhỏ thôi." Hứa Lê Minh vỗ vai nàng, ra hiệu nàng có thể đi rồi, "Thời gian cũng tàm tạm rồi, đi ăn cơm cùng nhau đi. Tôi đi một mình chán lắm."
Lục Bạch Thiên sẽ không từ chối lời mời của cô, thế là hai người song song bước vào sắc xanh tươi mát của ngày xuân.
"Đúng rồi, trước khi đổi phòng, cậu cứ sang phòng tôi ở tạm đi. Ngày mai tôi đi Nam Tầm tham gia kiểm tra giữa kỳ rồi. Dì quản lý ký túc xá chỗ tôi kiểm tra không nghiêm đâu, chắc sẽ không có vấn đề gì." Hứa Lê Minh gợi ý.
Nếu không Lục Bạch Thiên đắc tội Canh Thiến mà còn về đó ở, ai biết sẽ xảy ra chuyện gì.
Lục Bạch Thiên lắc đầu, nàng nắm chặt quai cặp sách, giọng nói mềm mại: "Tôi, cũng đi Nam Tầm."
Hứa Lê Minh nghe vậy liếc nhìn: "Cậu đi Nam Tầm làm gì, cậu đâu có tham gia liên hoan kịch nói?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!