Chương 25: (Vô Đề)

Lục Bạch Thiên vẫn là một đứa trẻ đơn thuần, làm sao chịu nổi yêu tinh Tần Triều Hạc trêu đùa như vậy.

Mu bàn tay thon thả đều đặn của Tần Triều Hạc lập tức xuất hiện vệt đỏ. Cô ấy tặc lưỡi một tiếng, thu tay về xoa xoa, lườm Hứa Lê Minh một cái: "Em làm gì đấy?"

"Không phải bạn bè sao? Để ý thế làm gì." Tần Triều Hạc từ từ đảo mắt, rồi lại nở nụ cười xinh đẹp với Lục Bạch Thiên, "Em gái nhỏ, em có cân nhắc chuyển chuyên ngành không?"

"Yên tâm đi, tôi đóng phim từ nhỏ, mỹ nhân gặp qua không một nghìn cũng phải tám trăm. Nét đẹp của em rất độc đáo, chỉ là không biết trang điểm nên mới bị vùi lấp thôi."

Đầu ngón tay Tần Triều Hạc trượt theo mái tóc Lục Bạch Thiên, móc vào dây buộc tóc định tháo ra, dọa Lục Bạch Thiên sợ hãi đưa hai tay giữ chặt tóc, loạng choạng đứng dậy.

"Xin lỗi đàn chị, em, em phải làm việc rồi, dì Phương đang gọi em." Mặt Lục Bạch Thiên đỏ bừng nóng ran, cúi gập người chào Tần Triều Hạc rồi xoay người chạy biến.

Tần Triều Hạc che miệng cười, đôi môi đỏ mọng làm nổi bật hàm răng trắng bóng, nụ cười rạng rỡ.

Hứa Lê Minh xách túi đứng dậy, vừa trách móc: "Chị xem chị kìa, dọa người ta chạy mất rồi."

Vừa sải bước đuổi theo.

Lục Bạch Thiên tất bật đi lại trong căn phòng nhỏ hẹp, lúc thì cầm cây lau nhà, lúc thì rút giẻ lau, chẳng biết đang bận rộn cái gì.

Được một lát thì lại ngẩn người, đến việc mình định làm cũng quên béng mất.

Cửa bỗng nhiên bị gõ. Lục Bạch Thiên khựng lại, chần chừ một chút rồi hé cửa ra một khe nhỏ nhìn ra ngoài.

Hứa Lê Minh đứng ngoài cửa. Cô vẫn mặc chiếc áo hai dây, nhìn chất liệu thì Lục Bạch Thiên không biết là hãng nào nhưng chắc chắn rất đắt tiền. Đôi giày thể thao dưới chân trắng tinh như vừa mới xuất xưởng, giẫm lên vệt dầu mỡ chưa kịp lau sạch.

"Tôi có cái này cho cậu." Hứa Lê Minh xách một túi đồ lớn lên trước ngực.

Đôi mắt hẹp dài rũ xuống nhìn nàng. Xương quai xanh trơn bóng và cơ bắp đầu vai ẩn hiện, mặt dây chuyền ngọc bích rủ xuống mép áo, che đi phần ngực phập phồng trắng nõn.

Chỉ liếc qua một cái cũng đủ gây áp lực khiến người ta đỏ mặt tim đập. Tay Lục Bạch Thiên nắm cạnh cửa mềm nhũn, muốn mở cửa ra nhưng lại cảm thấy không ổn.

Tần Triều Hạc vẫn còn ở bên ngoài, nếu hai người họ thực sự đang quen nhau, làm vậy sẽ khiến Hứa Lê Minh bị hiểu lầm.

Trong lúc do dự, Hứa Lê Minh đã nhét cái túi qua khe cửa. Lục Bạch Thiên suýt nữa không đỡ được, bị sức nặng bên trong ép cho cong cả người.

"Cậu đến kỳ rồi phải không? Tôi mua cho cậu trà gừng đường đỏ, sữa nóng, đồ ăn vặt với băng vệ sinh." Hứa Lê Minh khó khăn luồn tay vào khe cửa, móc ra gói băng vệ sinh màu hồng.

"Nước lau nhà lạnh lắm, tôi mua cả găng tay nữa." Hứa Lê Minh cảm thấy mình là một người bạn cực kỳ chu đáo, "Còn có bình giữ nhiệt, cậu có thể pha trà gừng uống."

Lục Bạch Thiên kinh ngạc nhìn đống đồ trong túi, lúc này mới biết Hứa Lê Minh đã hiểu lầm.

Nàng xấu hổ siết chặt cái túi: "Cái đó, tôi không có đến kỳ..."

Tại Tần Triều Hạc nói linh tinh cả.

Hứa Lê Minh "a" một tiếng, cúi đầu nhìn lướt qua, sau đó nhét băng vệ sinh vào túi mình, đẩy phần còn lại cho Lục Bạch Thiên.

Cô nói như lẽ đương nhiên: "Không sao, cơ thể cậu không thoải mái, mấy thứ khác cậu cũng dùng được mà."

Lục Bạch Thiên ngơ ngác nhận lấy đồ. Hai người cách một khe cửa rơi vào trầm mặc.

Ngoài cửa là nhà ăn ồn ào náo nhiệt, trong cửa là phòng chứa đồ dầu mỡ ngột ngạt.

Lục Bạch Thiên đấu tranh tư tưởng hồi lâu, lúc này mới ngước mắt nhìn Hứa Lê Minh, môi mấp máy: "Hứa Lê Minh, cậu mau đi ăn cơm đi, ở đây bẩn lắm."

"Hơn nữa, đàn chị còn đang đợi cậu đấy." Lục Bạch Thiên cố gắng mỉm cười.

Hứa Lê Minh quay đầu nhìn Tần Triều Hạc một cái, có chút không hiểu: "Kệ chị ấy đợi, dù sao đồ ăn cũng chưa xong mà."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!