Chương 23: (Vô Đề)

Khoan đã, không phải Đào Ninh bảo toàn là phim văn nghệ sao?

Văn nghệ kiểu này á? Thế này mà gọi là văn nghệ sao!

Thảo nào vừa rồi Lục Bạch Thiên lại căng thẳng như thế, chắc là cậu ấy đã xem qua bộ phim này rồi.

Cậu ấy sẽ không cho rằng mình cố ý mở loại phim này chứ? Trong đầu Hứa Lê Minh như có hàng trăm con người tí hon đang gào thét, hàng tá suy nghĩ thi nhau trào ra.

Bên ngoài cô vẫn cố tỏ ra bình thản, tay mò mẫm tìm điều khiển từ xa, định đổi phim khác.

Nhưng bộ phim này như muốn chống đối lại cô vậy. Vừa cầm điều khiển lên, cảnh quay lại chuyển, hai nữ chính đang đứng giữa núi non trùng điệp, cười nói vui vẻ.

Hứa Lê Minh thở phào nhẹ nhõm, âm thầm đặt điều khiển xuống.

Hình ảnh lại thay đổi. Lần này hai người ngồi song song bên mép giường. Người phụ nữ tóc vàng cúi người xuống, đút thứ gì đó vào miệng người kia.

Sau đó hôn lên.

Màn hình tràn ngập những thân hình phụ nữ lả lướt. Sự táo bạo và tr*n tr** của phương Tây phơi bày trọn vẹn trước mắt, cùng với tiếng nhạc nền ngày càng du dương, rất nhanh vang lên những âm thanh khó tả.

Hứa Lê Minh rốt cuộc không nhịn nổi nữa, tắt phụt máy chiếu. Bốn bề lập tức chìm vào bóng tối, chỉ còn lại tiếng hít thở đan xen của hai người.

Nghe lâu, tiếng hít thở ấy dường như cũng đang quấn quýt lấy nhau.

"Sao các cậu ấy đi lâu thế mà chưa về nhỉ, để tôi bật đèn." Hứa Lê Minh mượn cớ đứng dậy để làm nguội khuôn mặt đang nóng bừng, "Cậu muốn uống nước không?"

"Cảm ơn." Lục Bạch Thiên nhỏ giọng nói.

Hứa Lê Minh suýt nữa tưởng trời đã tối đen. Tay định bật đèn khựng lại một chút, rồi quay người kéo rèm cửa. Rèm cửa tự động từ từ mở ra, ánh nắng lại một lần nữa tràn vào.

Lục Bạch Thiên vẫn ngồi ở đó, hai đầu gối khép chặt, vệt ửng đỏ trên mặt vẫn chưa tan.

Hứa Lê Minh cầm hai chai nước khoáng quay lại, vặn nắp đưa cho Lục Bạch Thiên. Ánh mắt cô chú ý thấy chóp mũi nàng lấm tấm mồ hôi phản chiếu ánh sáng, bèn nói:

"Bây giờ trời nóng rồi, cậu có muốn cởi áo sơ mi ra không?"

Kết quả lời vừa thốt ra cô đã hối hận. Câu này rõ ràng là lời quan tâm, nhưng đặt sau bộ phim vừa rồi thì lại mang hàm ý khó nói.

Lục Bạch Thiên ngẩn ra, nhưng không từ chối. Nàng đưa tay lên cổ áo, cởi từng cúc áo sơ mi.

Dường như mình nói gì cậu ấy cũng nghe theo. Hứa Lê Minh dời mắt đi, ngồi xuống chọn lại phim. Lần này cô không dám mở bừa bộn nữa.

Màn hình sáng lên lần nữa, lần này đúng là phim văn nghệ thật.

Hứa Lê Minh thở phào.

Cô gái đã cởi hết áo sơ mi ra, do dự ôm chặt lấy áo. Hứa Lê Minh vươn tay nhận lấy, đặt sang một bên: "Đừng căng thẳng, cứ để thoải mái là được."

Bên trong Lục Bạch Thiên mặc một chiếc áo phông, logo trước ngực đã bị giặt đến phai màu, nhưng tỏa ra mùi thơm thanh mát của bột giặt.

Đào Ninh và Tôn Mộc Nhã cuối cùng cũng về. Hứa Lê Minh như vớ được cọc cứu mạng, bật dậy khỏi ghế sô pha, đón lấy hai túi đồ ăn vặt to tướng và một túi xiên nướng từ tay họ.

"Sao mua nhiều thế?" Hứa Lê Minh kinh ngạc.

"Mua nhiều chút, lỡ tối đói còn có cái ăn đêm." Đào Ninh cười híp mắt nhảy đến bên cạnh Lục Bạch Thiên, cúi đầu ngạc nhiên, "Bạch Thiên, cậu sốt à?"

"Sao đến cả cổ cũng nóng thế này?" Đào Ninh đưa tay định sờ, bị Lục Bạch Thiên cuống cuồng né tránh.

"Không không không không có, tôi, hơi nóng thôi." Lục Bạch Thiên vội vàng giải thích.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!